48.
Cha cùng a nương rời khỏi Kim Đô, a huynh thì ở lại.
Sau khi Ông Minh Tuyển nói chuyện cùng Tạ Quyết, thì tạm ở lại trong quân, đợi một thời gian thì vào Đại lý tự*.
(*Đại lý tự: nơi xét lại những vụ án nặng đã xử xong như án tử hình, lưu đày... rồi gửi kết quả lên Hình bộ).
Ông Cảnh Vũ ở cữ một tháng liền chuyển về phòng chính.
Dù chuyển về phòng chính, nhưng bởi vì mùa xuân hội săn đã đến, Tạ Quyết nhất định phải ở lại trong quân, tiếp đó lại theo ngự giá đi Khánh Lĩnh Sơn, trong vòng nửa tháng sẽ không trở về, cho nên khoảng thời gian này nàng đều ở một mình.
Tính toán đâu ra đấy, Tạ Quyết tầm một tháng không thể ở trong thành.
Một tháng ở cữ kia, hắn cũng bỏ ra thời gian, cách mấy ngày sẽ trở về một buổi tối, sáng sớm ngày hôm sau liền rời đi.
Cái này khiến Ông Cảnh Vũ cảm thấy bọn họ giống như đổi vị trí cho nhau.
Nàng trước kia ngóng trông hắn trở về, mà bây giờ Tạ Quyết thì lại nóng vội bỏ thời gian để trở về.
Lại nói a nương khi về tới Vân huyện, không lâu liền đưa tin đến, nói về hôn sự a huynh.
Trên thư nói cẩn thận điều tra khuê nữ nhà kia, phát hiện cô nương này lúc trước quả thực cùng tiểu nhị của quán có tư tình.
Trong nhà không chịu, hai người liền nghĩ gạo nấu thành cơm rồi mang thai để cho người trong nhà đồng ý, nhưng ai nghĩ được người trong nhà vẫn đồng ý, mà tiểu nhị kia lại gặp phải cường đạo.
Đến cuối cùng nói may mắn nghe nàng nên đi điều tra, không thì bị người ta che mờ con mắt mà khổ một đời của a huynh.
Ông Cảnh Vũ đọc được tin cũng yên tâm.
Đời này a huynh rốt cuộc không phải bị người bên ngoài cười nhạo đến không ngẩng đầu lên được.
Đầu xuân tháng ba, thời tiết dần dần ấm lên, không rét lạnh như đầu năm nữa.
Lan ca nhi cũng đã hơn một tháng, ngày trăng tròn toàn bộ hầu phủ cùng ngoại tổ phụ Tạ Quyết đơn giản mở hai bàn yến chiêu đãi khách nhân, đợi đến trăm ngày yến lại làm lớn.
Sau yến tiệc, Ông Cảnh Vũ từ chỗ lão thái thái tiếp lấy việc bếp núc trong phủ.
Nàng chưởng quản toàn bộ công việc lớn nhỏ trong phủ, từ lúc này nàng mới thực sự là chủ mẫu.
Nàng trải qua hầu phủ đại loạn, cũng có nhiều năm kinh nghiệm, cho nên quản lý hầu phủ đã sớm thuận buồm xuôi gió.
Nàng đem Minh Nguyệt dìu dắt thành quản sự, Phồn Tinh thành là tiểu quản sự.
Lúc trước một mực dạy dỗ hai người bọn họ quản lý sổ sách, quản lý tạp vật, quản lý Trử Ngọc Uyển, hiện tại cũng có đất dụng võ.
Hết thảy đều rất thuận tay, không có vất vả.
Lão thái thái để cho Tống bà tử bên cạnh mình tới, nếu nàng có gì không hiểu thì hỏi Tống bà tử.
Cho nên tuy không cần vất vả, nhưng quá mức suôn sẻ cũng sẽ để cho người khác sinh nghi, cho nên vẫn phải diễn.
Rất nhiều thứ Ông Cảnh Vũ biết đến, nhưng đều hỏi đến đầy miệng, để người khác biết nàng đúng thực còn chưa biết gì.
Xử lý việc trong phủ nửa tháng, mới dần dần không hỏi nữa.
Tuy là như thế, nhưng cũng khiến Tống bà tử kinh thán với năng lực của nàng.
Minh Nguyệt đưa tiễn Tống bà tử, vào trong phòng liền đem tiểu chủ tử ôm vào phòng trong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!