Chương 44: (Vô Đề)

43.

Trong mộng.

Ở ngoài viện đứng nửa ngày, Tạ Quyết rửa mặt đi tới sân tổ mẫu.

Lão thái thái bởi vì mình mà tằng tôn hỏng mất, vốn dĩ tóc còn chút đen lại sửng sốt bạc trắng, rất nhiều ngày đều ở trong từ đường không đi ra.

Nghe được tôn nhi đến tìm mình, càng chột dạ áy náy không dám gặp.

Tạ Quyết từ dưới miệng hạ nhân biết được tổ mẫu ở trong từ đường, liền đem người bên ngoài cho lui, hắn ở ngoài cửa từ đường quỳ trên mặt đất, tay đặt lên trên đầu gối.

" Tổ mẫu ". Hắn sâu kín hướng trong phòng kêu một tiếng.

Trong phòng không có bất kỳ âm thanh phản ứng lại, nhưng Tạ Quyết vẫn khàn giọng như cũ nói ra: " Xin ngài đừng gây khó xử cho A Vũ, nếu không phải có nhạc phụ, tôn nhi sớm đã chết trên sông, điểm này tổ mẫu rõ ràng biết, người không thể lấy oán trả ơn, đây là làm người vong ân bội nghĩa "

Vừa mới nói xong, trong phòng bỗng nhiên truyền ra tiếng đồ vật rơi xuống đất, hình như là phật châu trong tay lão thái thái đứt.

Sau một hồi khá lâu, mới truyền ra thanh âm già nua vô lực: " Quyết ca nhi, ngươi oán tổ mẫu sao? "

Ngoài phòng im lặng hồi lâu, sau một lúc lâu không nghe được tôn nhi nói có oán hay không, chỉ nghe thấy tôn nhi hỏi: " Phụ thân gặp nạn, lúc đó tổ mẫu biết được tin tức tâm tình như thế nào? "

Trong phòng tổ mẫu không có âm thanh, sau một lúc lâu chỉ mơ hồ truyền ra tiếng nghẹn ngào.

Tạ Quyết không nói gì nữa, đứng lên rời khỏi viện lão thái thái.....

Trời sắp sáng, Tạ Quyết mới từ trong mộng tỉnh lại.

Mộng này là mộng hoàn chỉnh nhất từ trước tới nay.

Không chỉ hoàn chỉnh, liền là cái loại cảm giác tổn thương cũng có thể cảm nhận được, giống như chính mình đã trải qua.

Trong mộng hắn đứng dưới bụi cây sơn trà, Tạ Quyết biết rõ mình không hề suy nghĩ bất cứ điều gì, cũng chỉ đứng yên đấy.

Chính vì như thế, tâm tình cũng nặng nề rầu rĩ, có một loại cảm giác bị đè nén không có chỗ để phát tiết.

Trầm mặc nhìn qua trướng đỉnh thật lâu, mắt nhìn thê tử bên cạnh.

Có lẽ người ngoài cuộc tỉnh táo người trong cuộc u mê, trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường.

Tạ Quyết là người đứng xem, thấy được thê tử thống khổ, thấy được mình khiến nàng chịu đủ ủy khuất.

Trầm mặc một lúc lâu, Tạ Quyết nghiêng người từ phía sau nhẹ nhàng đặt tay lên bụng thê tử.

Trong mộng cảm giác bi thương vô cùng chân thực, mất hài tử là một chuyện giống như hắn thật sự từng trải qua.

Nhưng hắn chỉ là hình như đã trải qua, còn nàng lại là thật sự cảm nhận rõ ràng nỗi thống khổ khi mất đứa nhỏ.

Làm người đứng xem lại là người nhìn chính mình ở trong mộng, Tạ Quyết đột nhiên cảm giác được mình tệ bạc như thế nào.

Nếu không có giấc mơ này, lại càng không biết nàng chịu qua ủy khuất, hắn sẽ thực sự thay đổi sao?

Tạ Quyết cũng không rõ.

Hoặc là sẽ bởi vì nàng thay đổi mà thay đổi theo, nhưng khẳng định vô cùng chậm.

Không nằm mộng, không thể dự đoán được tương lai, Tạ Quyết chỉ muốn ổn định việc phụ thân giao phó, không thể để hầu phủ xuống dốc, cũng để giảm bớt hổ thẹn nơi đáy lòng đối với phụ thân.

Phụ thân một tay bồi dưỡng hắn, đem toàn bộ tâm huyết đều đặt vào trên người hắn, nhưng gần nửa năm trước khi phụ thân chết, hắn chưa hề cùng phụ thân ngồi nói chuyện thật tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!