35.
Bữa tối đi đến đến viện lão thái thái dùng cơm.
Lão thái thái hôm nay bị tôn tức cùng mẫu thân nàng chọc đến phát bực, tư vị phức tạp xông lên đầu.
Ngực một trận phiền muội, nhưng nói đến cũng phải nói lại, người ta là ân nhân tôn nhi.
Tôn tức cùng bà thông gia khác nhau quá lớn. Một người là tiểu bối có thể răn dạy, một người là thân gia cũng là ân nhân, bà nếu chiêu đãi không chu đáo, sẽ chỉ bị người khác đâm cột sống nói vong ân phụ nghĩa.
Càng nghĩ, vẫn là quyết định khách khí chiêu đãi.
Ở trong viện bày cơm, để người đi Trử Ngọc Uyển mời, lại kêu người gọi cả Nhị phòng cùng tới.
Toàn bộ quá trình dùng bữa tối, đều yên tĩnh không có một chút vui mừng.
Liễu đại nương tử nhìn ra chút mánh khóe, nhưng ở bữa tối cũng không có biểu hiện ra ngoài.
Sau bữa tối, bên ngoài lại mưa phùn tí tách.
Từ thiện sảnh đi ra liền cảm thấy một trận mưa rét lạnh, gió rét thổi tới, không khí lạnh đến kinh người.
Từ sân lão thái thái về, Ông Cảnh Vũ phân phó hạ nhân đưa a huynh trở về viện, cũng nói một tiếng với Tạ Quyết, muốn cùng mẫu thân trò chuyện, rồi theo mẫu thân đi tây sương phòng.
Trong phòng, Liễu đại nương tử xì khẽ nói: " Người hầu phủ thật kỳ quái, từng người đều giống như chim cút, một lời cũng đều không nói "
Ông Cảnh Vũ châm chước nói: " Nhị thẩm nàng ta lúc trước quả thực cùng nữ nhi có nhiều chỗ không hợp nhau, nhưng bây giờ bị con nắm được thóp, nên không dám quá vọng động "
Nghe vậy, Liễu đại nương tử thở dài: " Nếu sớm biết A Diệp là hầu gia, ta cùng cha ngươi tình nguyện để ngươi cùng Minh Tuyển thành thân tránh Lương tri phủ, cũng không để cho ngươi gả cho hắn "
Trong phòng chỉ còn lại mẫu nữ hai người, nhưng Ông Cảnh Vũ vẫn khuyên nhủ: " A nương chớ nói những lời này, con cùng a huynh dù không phải thân sinh, nhưng lại giống như thân huynh muội, những lời này nói ra khó tránh khỏi gây khó chịu "
Nghe vậy, Liễu nương tử cũng bất đắc dĩ.
Lúc trước thành thân nhiều năm cũng không có thai, nghe người bên ngoài nói mới thu nuôi một tiểu cô nhi ba tuổi.
Hai đến ba năm sau trôi, mặc dù còn chưa có động tĩnh, nhưng đã coi đứa bé kia như thân sinh.
Về sau có nữ nhi, xác thực có nghĩ tới đem nghĩa tử nuôi thành tế tử.
Thời gian lâu như vậy, lại cũng chỉ là tình cảm huynh muội, không còn gì khác.
Liễu đại nương tử bất đắc dĩ nói: " Chuyện đã thành kết cục này, ta còn nói được cái gì... "
Lời nói dừng một chút, nàng hỏi: " A Diệp đâu, nó ngày thường có quan tâm đến con không? "
Chuyện của hầu phủ cũng đã khiến a nương lo lắng, cũng không cần thiết đem chuyện của Tạ Quyết nói ra.
Ông Cảnh Vũ cười một tiếng: " Phu quân chỉ là tính tình lạnh nhạt, ngày thường có thời gian về phủ đều ở bên cạnh nữ nhi "
Liễu đại nương tử nhìn chằm chằm nữ nhi, hoài nghi nói: " Thật chứ? "
Ông Cảnh Vũ làm mấy năm chủ mẫu, trên mặt sớm đã không còn vẻ lúng túng, đối với việc a nương hoài nghi, chỉ ung dung gật đầu: " Tất nhiên là thật, nữ nhi nếu lừa gạt a nương, a nương người còn có thể nhìn không ra "
Liễu đại nương tử nhìn thấy nữ nhi không giống vì muốn mình an tâm mà nói dối, cũng bán tín bán nghi.
Mắt liếc xuống nhìn phần bụng nữ nhi, chợt nhớ tới lúc còn trẻ, mình một mực không mang thai bị bà mẫu bức bách ép trượng phu nạp thiếp.
Dù về sau có thai, lại lấy lý do đang có thai không thể hầu hạ để nhét người vào, cũng may trượng phu đều cự tuyệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!