33.
Ông Cảnh Vũ nghe được a nương tới, vui mừng bao phủ toàn bộ khuôn mặt.
Từ trong phòng ra ngoài, được Minh Nguyệt nâng, đi lại vội vàng từ hành lang đi qua.
Minh Nguyệt khuyên nhủ: " Nương tử đừng vội, đại nương tử đã đến phủ, sẽ không quay người về Vân huyện "
Nghĩ nghĩ, lại khuyên: " Cẩn thận hài tử chút "
Ông Cảnh Vũ nghe vậy, bước chân chậm dần, đáp: " Là ta nóng nảy, ngược lại quên mất "
Mặc dù nói như vậy, nhưng mắt hạnh sớm đã mỏi mắt chờ mong.
Tất cả mọi người cho là nàng chỉ mấy tháng không gặp qua song thân, chỉ có nàng mới hiểu được, nàng đã hai năm rồi chưa từng gặp qua a nương.
Loại sốt ruột này, chỉ có lâu không được gặp người thân mới có thể hiểu được.
Từ Trử Ngọc Uyển đi ra, Phồn Tinh vừa đem ô mở ra, liền thấy bước chân chủ tử ngừng lại, nhìn về phía trước nhìn lại, hốc mắt dần dần hồng nhuận.
Ông Cảnh Vũ cách tầng mưa phùn mịt mờ nhìn qua thân ảnh quen thuộc.
Cảm thấy trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Đầu kia Liễu đại nương tử xa xa hất lên áo choàng, nhìn thấy nữ nhi chải búi tóc phụ nhân đang đứng ở cửa thuỳ hoa, cũng không lo được trời còn mưa, bước nhanh mà đến.
Tỳ nữ miễn cưỡng đều kém chút không đuổi kịp theo bước chân của nàng.
Khắp khuôn mặt Liễu đại nương tử đều là ý cười, bước nhanh đi tới trước mặt nữ nhi.
Ở chỗ nữ nhi nghe được một tiếng "a nương", nàng bận bịu lôi kéo tay của nữ nhi nhìn phải nhìn trái, cuối cùng ánh mắt rơi trên phần bụng có phần nhô lên.
Không biết làm sao tròng mắt liền đỏ, trong lòng xông lên một trận cảm xúc phức tạp.
Cảm khái nói: " Trong nháy mắt, từng ở trong ngực a nương nũng nịu, tiểu a Vũ cũng muốn làm nương thân rồi "
Đã lâu không gặp mẫu thân, lại nghe được một tiếng tiểu a Vũ, đoạn thời gian này nàng củng cố xây dựng tường cao trong khoảnh khắc đều đổ xuống, nước mắt trong hốc mắt chỉ một cái chớp mắt liền dâng lên, trực tiếp rúc đầu vào trong ngực mẫu thân.
" A nương, nữ nhi rất nhớ người ". Nàng thanh âm hơi nghẹn ngào.
Liễu đại nương tử sửng sốt chớp mắt, nhưng vẫn vỗ nhẹ lưng nữ nhi: " A nương cũng nhớ tiểu a Vũ "
Mẫu nữ gặp nhau, để cho người ta cũng nhịn không được hốc mắt hơi ửng đỏ.
" A Vũ muội muội "
Lúc này, thanh âm quen thuộc truyền vào trong tai, Ông Cảnh Vũ từ trong ngực a nương ngẩng đầu lên, thấy được nghĩa huynh thân như huynh trưởng.
Đời trước, vẫn luôn là nghĩa huynh từ Vân huyện đến Kim Đô đưa thư nàng nhớ nhung a cha a nương, cũng là nghĩa huynh từ Vân huyện mấy ngàn dặm mang a cha a nương đến.
Rời khỏi ngực a nương, đứng thẳng thân lau đuôi mắt ướt át, cười kêu lên: " A huynh "
Ông Minh Tuyển cười một tiếng, đáp lại.
Lúc này Minh Nguyệt ở một bên nói: " Bên ngoài trời lạnh, trước tiên về phòng sưởi ấm đã "
Ông Cảnh Vũ vội vàng đem a nương cùng a huynh mời đến trong viện.
Lần lượt vượt qua cánh cửa, từ hành lang đi vào trong sảnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!