Chương 17: (Vô Đề)

16.

Bên Thế An Uyển, Thôi Văn Cẩm đau đầu đỡ trán.

Sáng sớm nghe được người bên Trử Ngọc Uyển truyền tin tới nói rằng Ông Thị muốn lập quy củ, đem tất cả nữ sử trong viện đều gọi đến sân viện.

Lúc nghe được tin này, Thôi Văn Cẩm mơ hồ có dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, khi thám thính tin tức trở về, tiểu tỳ nói sáng nay Ông nương tử muốn lập quy củ, để nữ sử trong viện đầu giờ thìn tụ tập ở sân.

Mấy nha đầu này không chỉ biếng nhác, còn đặc biệt đến muộn, vừa vặn bị hầu gia nhìn thấy, hầu gia dưới cơn nóng giận hạ lệnh trị tội hạ nhân.

Chỉ gần nửa canh giờ, đã có tám nữ sử đến sân Thế An Uyển.

Thôi Văn Cẩm chỉ thấy đầu mơ hồ đau.

Lúc này, bà mụ một bên kinh ngạc nói: " Ông thị kia làm thế nào có thể xác định được những người đó đều là người nương tử cài vào? "

Thôi Văn Cẩm cũng kịp phản ứng, người đều là nàng ta bí mật cài vào Trử Ngọc Uyển.

Nàng ta âm thầm giật mình, ngẩng đầu nhìn bà mụ: " Ở Trử Ngọc Uyển nằm vùng tổng cộng bao nhiêu người? "

Bà mụ do dự mấy phút mới trả lời: " Người của chúng ta toàn bộ đều bị ném ra, hiện chỉ còn một người là người của lão thái thái "

Thôi Văn Cẩm trừng lớn hai mắt nhìn bà mụ, cực kỳ kinh ngạc: " Những người đó cơ bản đều là lục đục trộn lẫn đến Trử Ngọc Uyển, Ông thị sao có thể biết được? "

Bà mụ suy tư một lúc, hoài nghi trả lời: " Chỉ sợ là ả đầu bếp kia khai báo, nàng ta mấy ngày trước đã rời phủ. Ban đầu nô tỳ còn cho rằng nàng ta về nhà thăm người thân, sau khi tra xét mới phát hiện hình như là Ông thị cho nàng ta một chút bạc, nàng ta mấy ngày trước đã tự xin rời đi "

Sắc mặt Thôi Văn Cẩm nháy mắt chìm xuống, hạ giọng mắng: " Tiện nhân! "

Bà mụ lập tức đưa nước trà qua: " Nương tử uống một ngụm trà hạ hoả "

Uống một hớp trà, hỏi: " Hà bà tử đâu? "

Bà mụ đáp: " Hà bà tử là âm thầm thu mua, không có người nào biết được, mặc dù không bị phái đi, nhưng không dám xác định Ông thị có biết hay không, hay bởi vì là người của lão phu nhân lên chưa động vào "

Vốn dĩ còn tính toán nghĩ biện pháp khiến Ông thị ngoài ý muốn sinh non, nhưng hiện tại người đều bị sai đi, có thể sử dụng cũng chỉ có một người.

Mà bà mụ này, cũng không biết có phải là Ông thị cố ý để lại khiến nàng ta mắc bẫy không, cũng không dám dùng dễ dàng.

Khẩu khí còn chưa thuận, quản sự trong phủ liền tới tìm nàng ta.

" Hầu gia vừa ra phủ đặc biệt phân phó, để đại nương tử đem danh sách lúc đầu ban thưởng đưa đến Trử Ngọc Uyển, lại để Ông nương tử chọn một nửa "

Thôi Văn Cẩm nghe vậy suýt nữa ngồi không vững, hỏi lại: " Không nghe nhầm đi, hầu gia thật sự muốn để Ông thị chọn một nửa đồ ban thưởng? "

Quản sự lắc đầu: " Đúng thật là không có nghe nhầm "

Suy nghĩ rồi thuật lại lời hầu gia nói: " Lão nô còn muốn nói nhiều thêm hai câu, nói là do ngài luôn trông giữ, cũng không xảy ra chuyện sai lầm gì. Lại nói đại nương tử có thai không thích hợp mệt nhọc, nhưng ai biết hầu gia trực tiếp đen mặt nói còn có hạ nhân, chẳng lẽ còn muốn nương tử tự tay xử lý "

Bà mụ ở một bbn suy đoán: " Hầu gia trước kia chưa từng hỏi đến chuyện đồ được thánh nhân ban thưởng, hiện tại sao lại hỏi? Không phải là Ông thị thổi gió bên tai chứ? "

Thôi Văn Cẩm nhắm hai mắt lại, âm thầm tức giận.

Sau một lúc lâu, mở ra hai mắt nhìn phía bà mụ: " Những đồ ban thưởng kia động vào bao nhiêu rồi? "

Bà mụ bất đắc dĩ nói: " Nửa tháng trước ban thưởng xuống, tứ cô nương xin nương tử lấy gấm Tứ Xuyên đi may quần áo. Nương tử nói tứ cô nương sắp nghị thân, ăn mặc đẹp chút cũng không sao, liền cho nửa thất*, lại cắt nửa thất lụa tuyết hoa cho ngũ cô nương làm quần e"

(* Thất : lượng từ dùng đếm số vải, lụa. Đời xưa tính dài bốn trượng là một thất. Hoán đổi: 1 trượng =  3,33m)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!