Chương 15: (Vô Đề)

14.

Trong phòng, tỳ nữ thật cẩn thận rời đi. Ông Cảnh Vũ lặng lẽ liếc nhìn sắc mặt Tạ Quyết, lại cúi đầu liếc nhìn quần áo của mình.

Không có nơi nào không đứng đắn nha?

Hắn sẽ không phải là do hôm nay đem tráp tiền cho nàng, cho nên trong lòng tức giận?

Đời trước hắn đưa tráp tiền cho nàng, cũng không có gì không thích hợp.

Hay là do nàng không giữ cơm lại cho hắn, cho nên nổi tính tình?

Tỳ nữ đều thối lui ra khỏi phòng, cửa phòng được khép lại, trong phòng chỉ còn lại phu thê hai người.

Trong phòng yên tĩnh một lát, Tạ Quyết ngước mắt nhìn về phía thê tử, ánh mắt dừng trước bộ ngực đầy đặn phập phồng lên xuống, cổ họng khẽ nuốt khan, ngay lập tức dời đi ánh mắt.

Tạ Quyết lúc này mới nhớ tới, bọn họ thành thân cũng khoảng nửa năm, nhưng mà ước chừng ba tháng trước mới viên phòng.

Sau khi viên phòng, trải qua chuyện phòng the đều chưa từng quá phận, đều là một chốc một lát liền xong.

Ngược lại không phải Tạ Quyết không có hứng thú, mà là đều biết chừng mực, không có làm quá mức.

Lần mây mưa hôm trước khi về Kim Đô đó, là do hắn uống rượu không được tỉnh táo, ham muốn lúc đó hơi nhiều một chút, lực đạo cũng quá tay.

Lúc ấy có năm phần say, nhưng vẫn nhớ rõ lúc đó nàng khóc đến lê hoa đái vũ*, vô cùng đáng thương cầu xin hắn.

(*Lê hoa đái vũ: giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được sử dụng để chỉ vẻ đẹp kiều diễm của người con gái).

Nhớ lại chuyện hơn hai tháng trước, miệng lưỡi liền khô khốc, không khỏi cầm ly trà lên uống cạn một nửa, nhưng vẫn không hết cảm giác khô nóng.

Nhìn thấy hành động của hắn, Ông Cảnh Vũ cảm thấy có chỗ không thích hợp.

Tạ Quyết uống trà, mắt nhìn về phía nàng, ánh mắt nhìn thẳng mặt nàng, mày nhíu chặt: " Còn không đi đổi quần áo? "

Ông Cảnh Vũ trong mắt đều là khó hiểu, hỏi: " Phu quân lại nói xem quần áo không đứng đắn ở chỗ nào? "

Nghĩ nghĩ, nàng lại nhỏ giọng nói thầm: " Chẳng lẽ ở trong phòng không thể mặc? "

Tạ Quyết trầm mặc một lát, ánh mắt lại nhìn quần áo của thê tử, vẫn không giải thích, chỉ trầm giọng nói: " Đổi về bộ lúc trước đi "

Ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Quyết đang trưng bộ mặt lạnh, trong lòng cũng đoán ra đôi chút.

Hiểu rồi, hiện tại Tạ Quyết mới hai mươi tuổi, vẫn còn cực nghiêm chính.

" Thời tiết bây giờ oi bức, xa tanh tơ lụa mát mẻ, so với đống đồ kia dễ chịu hơn nhiều. Hơn nữa thiếp còn nghe người khác nói quý nữ Kim Đô đều mặc như vậy, cho nên chỗ nào giống quần áo không chỉnh tề? "

Nói đến đó, lại nói: " Mà thôi, nếu phu quân nhìn không vừa mắt, lúc chàng ở trong phủ thiếp không mặc là được "

Nói xong, Ông Cảnh Vũ xoay người đi đến ngăn tủ, giống như muốn tìm bộ đồ cũ.

Tạ Quyết nghe vậy lại nhướn mày.

Hắn ở trong phủ thì không mặc vậy, chờ hắn không ở trong phủ liền mặc?

Ông Cảnh Vũ tìm một lúc, nhớ ra được bộ đồ cũ hình như đặt ở ngăn tủ cuối, liền xoay người lại tìm.

Lúc khom lưng, quần áo bên hông căng chặt, đến quần cũng căng, đường cong bờ mông lộ ra rõ ràng.

Tạ Quyết lơ đãng nhìn được, khí huyết khó thông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!