10.
Vĩnh Ninh Hầu phủ mấy ngày nay đối đãi với tân chủ mẫu khác biệt rõ ràng.
Nguyên nhân cũng không có gì, thứ nhất là Dương mụ cùng Lý mụ bị đánh mười gậy, lại bị ném đến thôn trang tự sinh tự diệt. Hai là chủ mẫu có thai, mẫu bằng tử quý, không dám chậm trễ nàng.
Ngay cả đồ ăn cũng đều là tốt nhất.
Đầu bếp nữ phụ trách ăn uống của Trử Ngọc Uyển, đêm hôm lén lút chạy tới sân Nhị phòng Thế An Uyển.
Ở bên ngoài sân Thế An Uyển nhìn thấy quản sự bà mụ, cũng chính là bà mụ bên cạnh nhị thẩm, đầu bếp nữ thấp giọng gọi.
Quản sự mụ mụ nhìn thấy đầu bếp của Trử Ngọc Uyển, hơi sửng sốt, kêu đám nha đầu khác rời đi, bà ta mới đi về phía đầu bếp kia.
Hai người đi tới một nơi vắng vẻ, quản sự mụ mụ có chút không vui: " Không phải nói không được đến Thế An Uyển tìm ta sao, có chuyện gì, ta đương nhiên sẽ đi tìm ngươi "
Nàng ta không nói lời nào, trực tiếp móc bạc từ trong túi đưa cho quản sự.
Bà ta sửng sốt: " Ngươi đây là có ý tứ gì? "
Nàng ta thấp giọng nói: " Dạo này kiểm tra chặt chẽ, không ai dám trong tối gây khó dễ đại nương tử, ta cũng không thể về phương diện đồ ăn làm qua loa cho có, càng không thể cắt xén bạc "
Nghe được lời này, bà ta cau mày lại.
Nàng lại nói tiếp: " Mấy ngày nay đại nương tử phất lên, cũng không để ta động tay vào đồ ăn, đều để Minh Nguyệt cùng Phồn Tinh tự tay làm, nếu ta ngóc đầu lên, kết cục của ta sẽ giống hai người kia "
Quản sự bà mụ trong lòng suy tính, cười cười: " Không sao, vẫn là cẩn thận một chút mới tốt "
Nữ đầu bếp vội vàng đến cũng vội vàng đi.
Quản sự nhìn túi bạc trong tay, sắc mặt trầm xuống, lập tức trở về Thế An Uyển.
Bước nhanh vào phòng chủ tử, khẽ gõ cửa: " Nương tử, lão nô có điều muốn nói "
Thôi Văn Cẩm nghe được trong lời bà mụ có thâm ý, mắt nhìn trượng phu đang trêu đùa chim, lập tức đứng dậy: " Có lẽ phòng thu chi có chuyện, thiếp qua đó xem thử "
Tạ nhị thúc nghe vậy, không biết nghĩ tới điều gì, ngẩng đầu: " Nhắc tới chuyện thai nhi cháu dâu không ổn, chuyện chấp chưởng hậu trạch có phải sắp không đến tay ngươi? "
Lúc trước chuyện hậu trạch ngoại trừ lão thái thái, thì phần lớn đều rơi vào tay Thôi Văn Cẩm, lão thái thái chịu mệt không được, trưởng quản hầu phủ liền rơi vào tay nàng ta.
Thôi Văn Cẩm nhẹ giọng nói: " Đợi cháu dâu sinh hài tử, tất nhiên sẽ đem việc trưởng quản giao lại cho nàng "
Tạ nhị thúc gật đầu, sau đó dùng que trúc đút thức ăn cho chim sáo.
Thôi Văn Cẩm nhìn trượng phu mê muội mất cả ý chí, đáy lòng thở dài không thôi.
Thu hồi ánh mắt, nhắm mắt làm ngơ rời phòng.
Mới ra khỏi phòng, sắc mặt ôn thiện lập tức chìm xuống.
Chủ tớ hai người đi đến lương đình, quản sự mới đem toàn bộ chuyện của Trử Ngọc Uyển nói ra.
" Ban đầu dự tính về phương diện ăn uống của Ông thị động tay chân để nàng nháo lớn lên, làm cho lão thái thái không thích nàng. Nhưng qua nửa tháng, Ông thị vẫn nhịn, nay mượn Dương mụ cùng Lý mụ giết gà doạ khỉ, chỉnh đốn Trử Ngọc Uyển, chỉ sợ không bao lâu nữa người của chúng ta sẽ bị đổi đi "
Thôi Văn Cẩm nhíu mày một lát, phân phó: " Đối phó Ông thị tạm dừng lại, tỉ mỉ quan sát trước "Bên trong phòng chính của Trử Ngọc Uyển mơ hồ vang lên âm thanh bàn tính, từ tiền viện cho đến tiểu tỳ ở đây đều không khỏi trộm nhòm cửa sổ, nhưng không nhìn thấy được gì.
Trong phòng, Minh Nguyệt cùng Phồn Tinh chậm rãi gảy bàn tính, kiếm tra sổ sách.
Minh Nguyệt còn tốt một chút, Phồn Tinh lại không thông minh như vậy, mặt đều muốn nhăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!