Chương 5: (Vô Đề)

Ba năm qua, số bạc Vương Đức Thuận biển thủ đủ mua ba căn nhà lớn trong kinh thành.

Chứng cứ rõ ràng, ta không khách sáo, giao hết cho Tiêu Triệt xử lý.

Chàng liếc qua, hờ hững nói:

"Xử theo quy củ."

Quy củ của vương phủ, kẻ trộm trong nhà, đánh chết.

Vương Đức Thuận bị kéo đi, vẫn gào:

"Liễu trắc phi cứu ta! Cứu ta!"

Liễu Như Nguyệt?

Chính nàng ta còn không giữ nổi mình.

Sau khi xử xong đám hạ nhân, cuối cùng đến lượt nàng ta.

Tiêu Triệt không cần động đến đao kiếm.

Chàng chỉ đơn giản là… quên nàng ta.

Liễu Như Nguyệt không cam tâm, ngày nào cũng đứng trước viện cầu xin.

Ban đầu còn ăn mặc lộng lẫy, mang canh bổ tới.

Sau bị từ chối nhiều lần, nàng ta chuyển sang bộ dạng thảm hại.

Mặc áo trắng, đứng trong gió lạnh, mắt khóc sưng đỏ, trông vô cùng đáng thương.

Trong phủ bắt đầu lan tin đồn, nói Vương gia tỉnh lại nhưng trở nên vô tình, quên người cũ, chỉ sủng ái một chính phi khó đoán.

Ta nghe mà chỉ thấy buồn cười.

Hôm đó, ta ôm sổ sách đã tra xong đến tìm Tiêu Triệt, vừa tới nơi lại thấy nàng ta đang đứng diễn trước cửa.

Thấy ta, mắt nàng ta lóe lên hận ý, rồi lập tức đổi sang vẻ uất ức.

"Vương phi tỷ tỷ…"

Giọng khản đặc: "Xin tỷ, cho muội gặp Vương gia một lần… muội không cầu gì khác, chỉ muốn hỏi, chàng thật sự không nhớ gì về muội sao?"

Ta còn chưa kịp nói, phía sau đã vang lên tiếng cửa mở.

Tiêu Triệt khoác đại bào đen, đứng đó, không biểu cảm, nhìn thẳng về phía nàng ta.

Nàng ta vừa kinh vừa mừng, lập tức lao tới:

"Vương gia! Cuối cùng người cũng chịu gặp thiếp!"

Nhưng chàng nghiêng người tránh, không để nàng ta chạm vào.

Ánh mắt lạnh như băng.

"Bổn vương không nhớ từng có quá khứ nào cần ghi nhớ với ngươi."

Chàng nhìn nàng ta, từng chữ sắc như dao:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!