Chương 17: (Vô Đề)

Nàng ta vừa khóc vừa run, như lá liễu trong gió: "Nô tỳ chỉ làm theo lệnh, trộm xong thì giao cho một công công. Sau đó thế nào, nô tỳ thật sự không biết!"

"Công công nào?" Ta lập tức hỏi.

"Là… công công Tiểu Đức Tử bên cạnh Thái tử!"

Tiểu Đức Tử.

Tâm phúc của Thái tử.

Vậy là mọi thứ nối lại với nhau rồi.

"Còn vụ cháy?" Tiêu Triệt hỏi tiếp.

"Không phải nô tỳ!" Nàng ta hoảng loạn co người lại. "Sau khi giao ngọc bội xong, nô tỳ bị nhốt vào phòng củi! Sau đó chỉ nghe bên ngoài hô cháy! Vương gia, thật sự không phải nô tỳ!"

Nhìn kiểu gì cũng không giống nói dối.

Ta nhìn sang Tiêu Triệt, ánh mắt hai người giao nhau, trong lòng đều hiểu.

Cung nữ này chỉ là quân cờ bị dùng xong là bỏ.

Người phóng hỏa thật sự vẫn còn giấu mặt.

"Được." Tiêu Triệt gật đầu, ánh mắt sắc như dao. "Cho ngươi một cơ hội lập công chuộc tội."

Chàng cúi xuống, ghé tai nàng ta nói nhỏ.

Sắc mặt nàng ta đổi liên tục, từ trắng sang xanh, rồi hoảng loạn tột độ.

Nhưng rất nhanh, như vớ được phao cứu sinh, nàng ta gật đầu lia lịa: "Nô tỳ đồng ý! Nô tỳ làm!"

Ta không biết chàng nói gì.

Nhưng ta biết…

Phản công chính thức bắt đầu.

Sáng hôm sau, cả kinh thành chấn động.

Tĩnh vương phi Thẩm Vãn Tình bỏ trốn vì sợ tội.

Tin vừa lan ra, lập tức dậy sóng.

Thái tử Tiêu Lan nghe xong, lập tức vào cung thêm dầu vào lửa, nói ta lòng dạ hiểm độc, giờ còn bỏ trốn thì đúng là tội chồng thêm tội.

Hắn còn chủ động xin dẫn cấm quân đến lục soát Tĩnh vương phủ.

Hoàng thượng chuẩn tấu.

Chớp mắt, cấm quân vây kín phủ.

Thái tử dẫn người xông vào, mặt đầy đắc ý.

"Tam đệ à," hắn giả vờ thở dài, "đệ giao người ra đi, biết đâu phụ hoàng còn nhẹ tay."

Tiêu Triệt đứng đó, mặt không đổi sắc: "Vương phi không ở đây, điện hạ cứ tự nhiên."

"Lục soát!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!