Chương 6: (Vô Đề)

Với sự hiếu khách của mình, chú Ba, thím Ba tất nhiên sẽ không để Đội trưởng Lưu uống chén trà xong rồi đi ngay, nhất quyết giữ anh ta lại ăn cơm tối.

Ăn tối xong, bên ngoài trời đã tối mịt, thím Ba liền giữ anh ta ở lại qua đêm. Tôi nhớ lúc ăn tối anh ta có uống ít rượu, trời tối thế này mò về quả thực là không an toàn, nên cũng đứng bên cạnh phụ họa theo, thế là anh ta liền ở lại.

Buổi tối, Đội trưởng Lưu và chú Ba ngủ cùng một giường, thím Ba, tôi và Tiểu Minh Viễn ngủ trên chiếc giường còn lại.

Nhưng vừa mới nằm xuống, tôi lại chợt nhớ đến thịt lợn trong bao tải, vội gọi thím Ba dậy cùng đi lấy thịt ra.

"Úi chà, cái cô bé ngốc này, cháu mua nhiều thịt như thế làm gì chứ?" Thím Ba vừa nhìn thấy hai cái bao tải lớn đó, lập tức kinh ngạc kêu lên.

Tôi cười hì hì mấy tiếng, nói:

"Không phải là ngày mai còn cần nhờ người ta giúp đỡ sao, việc ăn uống không thể xuề xòa được, nếu không mọi người đâu có sức mà làm việc chứ."

"Dù là vậy thì cũng không cần nhiều đến thế này! Đi lên xã mua độ hai cân thịt là đủ rồi, xem cháu này, nhiều thịt như vậy, phải mất bao nhiêu tiền mới mua được chứ."

Miệng thím Ba không ngừng càm ràm trách cứ, nhưng động tác trên tay thì không hề dừng lại chút nào, chẳng mấy chốc thịt trong hai chiếc bao tải lớn đã được bỏ hết ra, để lộ ra bộ lòng lợn ở phía dưới cùng.

Thím Ba lập tức mừng rỡ kêu lên:

"Úi chà chà, được cho hai bộ lòng ngon nữa này. Ngày mai kiếm lấy mấy củ gừng già và ít hồi hương rồi cho vào hầm cả thể, đám bảo sẽ ngon lắm đấy, còn tiết kiệm được thịt."

Tôi có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, thím Ba quả thực là rất biết cách sống. Nhưng… tôi mua nhiều thịt lợn về như vậy, chẳng lẽ là để ăn đến tết hay sao?

Mất bao công khuyên giải và thuyết phục, cuối cùng thím Ba đã chịu đồng ý với tôi, rằng sau khi căn nhà được sửa chữa xong xuôi sẽ mời mọi người một bữa bánh chẻo nhân thịt lợn và cải trắng. Chỉ vì việc này mà tôi đã mệt đến mức phải uống hai bát nước lớn, có điều trong lòng lại cảm thấy rất dễ chịu.

Bất kể thế nào, thím Ba cũng là muốn tốt cho tôi. Người thời buổi này đúng là thuần phác quá chừng…

Vì có Đội trưởng Lưu ở đây, nên tôi cũng không sắp xếp lại những thứ khác trong bao tải nữa, định đợi sáng này mai sau khi anh ta đi mới mở bao ra, như vậy sẽ tránh được việc khi tôi lén lấy đồ từ trong nhẫn không gian ra bị anh ta phát giác.

Bởi vì sáng hôm sau còn phải đi làm, nên khi trời còn chưa sáng Đội trưởng Lưu đã đi rồi.

Đến khi tôi ngủ dậy, những người tới giúp sửa nhà đều đã có mặt đầy đủ. Dẫn họ tới là Trưởng thôn Trần, có sáu người tất cả, trong đó có bốn người trẻ tuổi và hai ông lão tuổi tác hơi lớn một chút. Tôi vội vàng ra ngoài chào hỏi mọi người, Trưởng thôn Trần liền giới thiệu cho tôi mấy người kia.

Hai ông lão kia đều họ Trần, so vai vế trong họ còn lớn hơn chú Ba một bậc, nhưng nhìn vẫn còn rất nhanh nhẹn. Một người được gọi là ông Bảy, thường ngày chủ yếu là đi trông các ao cá trong thôn, người còn lại được mọi người gọi là Xa Lão Bả Thức, chính là chủ nhân của chiếc xe ngựa duy nhất ở Trần Gia Trang này.

Tôi vội vàng chào hai người họ một tiếng, lại móc từ trong túi ra bao thuốc lá vừa mua hôm qua và đưa ra mời. Hai ông lão chỉ nhìn thoáng qua một chút, đều không chịu nhận, nói là không có mùi thuốc.

Mất người trẻ tuổi còn lại cũng đều là con cháu họ Trần, cái tên đều mang theo nét đặc sắc của vùng nông thôn, lần lượt là Cẩu Thặng, Nhị Trụ Tử, Thiết Thuận và Tam Ngưu.

Tôi lại lần lượt đưa thuốc cho họ, lần này thì họ không từ chối, còn cười khì nói:

"Bọn cháu không phải người cổ hủ như ông Bảy đâu nhé, loại thuốc có đầu lọc thế này không dễ gì mà được hút đâu."

Mọi người tán gẫu với nhau vài câu, sau khi tôi nói sơ lược một chút về yêu cầu của mình, họ liền bắt đầu đi làm việc.

Tới lúc này tôi mới vào nhà định gọi Tiểu Minh Viễn dậy mặc quần áo, nhưng vừa bước vào liền phát hiện thằng bé đã mặc đồ xong xuôi cả rồi, nhìn lên chiếc giường lò, ngay đến chăn gối cũng được gấp gọn gàng… Trời ạ, thằng bé hiểu chuyện thế này, có còn là trẻ con ba tuổi không đây?

Có điều tôi vẫn nhất quyết bế nó đi rửa mặt đánh răng, thể hiện trách nhiệm của một người làm cô với nó.

Bởi vì người đến hôm nay nhiều hơn dự đoán, cho nên lúc này thím Ba đã bắt đầu bận rộn chuẩn bị cho bữa trưa rồi, thấy tôi vẫn còn đang ngồi đó hì hì hà hà nói chuyện với Tiểu Minh Viễn, thím liền bước tới bảo:

"Này cháu, mau vào trong nhà mà xem xét tình hình một chút đi, thấy có chỗ nào cần sửa chữa thì cứ nói với họ một tiếng!"

Được thím Ba nhắc nhở, tôi lập tức nhớ đến chuyện nhà vệ sinh, liền giật mình nhảy bật dậy, chạy thẳng vào trong nhà.

Một lát sau, tôi đã bưng theo một chiếc bồn cầu ra ngoài.

"Ồ, cái chậu này to như vậy, đợi đến Tết, chắc phải đựng được nguyên cả một nồi mì ấy chứ." Thím Ba cảm thấy rất nghi hoặc về cái thứ to uỳnh trắng lóa này, không kìm được cất tiếng hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!