Trong căn phòng không lớn lắm, trên nền đất trải một tấm chiếu, hai người nằm lên đó, cả căn phòng lập tức không còn bao nhiêu chỗ để đặt chân.
Sau khi họ nằm xuống, đạo sĩ bắt đầu bận rộn với đống đồ của mình, không biết nàng ta đang lẩm bẩm gì đó, chỉ biết rằng tốc độ nói cực nhanh. Trong bầu không khí như vậy, mí mắt Yến An ngày càng nặng trĩu, cuối cùng nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.
Lúc cô có lại ý thức, phát hiện mình đang đứng ở khu tập thể cũ nơi mình từng sống hồi nhỏ.
Yến An cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình, lần theo cánh tay ấy nhìn lên, khi thấy Ôn Oanh đang đứng ngay bên cạnh mình thì sống mũi cay xè, nhưng lại mỉm cười.
"Ôn Oanh, đây là nơi ta từng sống trước năm bảy tuổi." Yến An nói.
Ôn Oanh đảo mắt nhìn quanh, thực ra chỉ có khu vực chừng mười mét quanh họ là có thể nhìn thấy rõ ràng, còn xa hơn thì mờ mịt một màu, không thể thấy được, hiển nhiên hai người đang ở trong giấc mơ của mẹ Yến An.
Không xa đó là sân chơi nhỏ trong công viên của khu tập thể, một đám trẻ con đang chạy nhảy nô đùa. Ánh mắt Ôn Oanh chợt dừng lại trên một đứa trẻ đang nằm sấp trên thảm cỏ, đọc sách tranh, dưới người còn lót một tấm chăn mềm để tránh bị cỏ đâm.
Mắt Ôn Oanh ánh lên dịu dàng, môi lập tức nở nụ cười mềm mại.
Nàng nhận ra, đứa bé đang nghiêm túc đọc sách dưới nắng kia chính là Yến An.
Lúc này, sự chú ý của Yến An lại đặt ở một nơi khác, không xa thảm cỏ, có một người phụ nữ còn rất trẻ đang ngồi trên ghế nghỉ.
Người phụ nữ ấy ánh mắt đầy dịu dàng nhìn về phía bé Yến An đang nằm trên cỏ, trong tay còn cầm điện thoại xử lý công việc.
Yến An khẽ kéo tay Ôn Oanh, ra hiệu nàng nhìn về phía mẹ mình, thì thầm: "Ôn Oanh, đó là mẹ ta."
Thân thể Ôn Oanh thoáng cứng đờ, dõi theo ánh mắt của Yến An, khi nhìn thấy người phụ nữ có bảy phần giống Yến An kia, nàng bất giác căng thẳng, bàn tay đang nắm lấy tay Yến An cũng siết chặt thêm.
"Đừng sợ, mẹ ta là người rất tốt." Yến An nhẹ giọng an ủi nàng, rồi kéo tay nàng cùng đi đến trước mặt mẹ.
Sự xuất hiện đột ngột của hai người khiến mẹ Yến An thoáng sững sờ, nhưng phản ứng đầu tiên của bà là lập tức đứng dậy chạy đến bên bé Yến An đang nằm trên thảm cỏ. Sau khi chắc chắn con gái vẫn nằm yên ổn ở đó, bà mới thở phào nhẹ nhõm, rồi ánh mắt mới chuyển sang hai người đang đứng trước mặt.
Khi nhìn thấy gương mặt của Yến An, bà lập tức sững người.
"... Mẹ..." Vừa mở miệng, sống mũi cô đã cay xè, vành mắt đỏ hoe nhìn người phụ nữ trước mặt.
"... Nương..." Ôn Oanh vô cùng căng thẳng, theo bản năng cũng gọi theo.
Ban đầu, khi nghe người phụ nữ trước mắt, người có gương mặt khá giống mình gọi mình là "mẹ", bà Yến đã thấy đủ kỳ quái. Nhưng khi nghe người phụ nữ còn lại gọi mình là "nương", bà chỉ cảm thấy có phải mình vừa gặp phải hai người bị tâm thần không.
"Chúng ta sao lại giống nhau thế này... mà tôi có em gái đâu." Cố tình bỏ qua phần bị gọi là "nương", bà Yến nhìn Yến An cao ráo đứng trước mặt, thốt lên, "Tôi cũng đâu thể sinh ra được đứa con gái lớn đến mức này..."
Yến An khịt mũi, chỉ vào đứa bé đang nằm phơi lưng dưới nắng ở gần đó: "Con chính là nó đấy, là nó sau khi lớn lên."
Bà Yến: "..."
Tuy thấy thật hoang đường, nhưng diện mạo của người này lại mang sức thuyết phục quá lớn.
Trên gương mặt bà Yến lộ ra vẻ ngơ ngẩn, vẻ sắp khóc mà cố không khóc của người trước mặt thực sự quá giống con gái bà.
Lúc này, trong đầu hai người bỗng vang lên giọng của đạo sĩ: "Không còn nhiều thời gian."
Nghe vậy, Yến An không còn tâm trạng đau buồn, vội giơ tay đang nắm lấy tay Ôn Oanh lên nói: "Mẹ đừng đau lòng nữa, thật ra con không hẳn là đã chết, con đến một thế giới khác, và ở đó con sống rất tốt. Đây là vợ con, em ấy tên là Ôn Oanh, em ấy rất rất tốt với con. Mẹ không cần quá lo cho con."
Ôn Oanh vội cúi người thi lễ:"Nương, ta tên là Ôn Oanh, là thê tử của Yến An. Xin người yên tâm, ta rất yêu Yến An, nhất định sẽ chăm sóc nàng thật tốt, tuyệt đối không để nàng chịu ấm ức!"
Một tràng lời vừa nói xong, sắc mặt bà Yến hơi đờ đẫn, rồi đột nhiên giơ tay lên khẽ vuốt dưới mắt mình, không hiểu vì sao lại rơi nước mắt.
Nhưng khi nhìn hai người mặc quần áo rõ ràng thuộc về thời cổ đại này, trong lòng bà lại cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
"Con thật sự sống tốt sao?" Bà Yến thì thào hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!