Chương 98: Sẽ tổn thọ

Chiến dịch bình loạn vừa mới kết thúc chưa được bao lâu, tin tức hoàng đế băng hà đã truyền ra ngoài. Nhưng may mà những kẻ có tâm tư bất chính về cơ bản đã bị dọn dẹp gần hết, mấy kẻ còn sót lại cũng sớm đã bị sự tàn nhẫn của Trang Di Doanh dọa đến vỡ mật, hoàn toàn không dám giở trò, vì vậy quá trình kế vị của nàng rất suôn sẻ.

Tân hoàng đăng cơ, dù Ôn Oanh đã được Trang Di Doanh cho phép nghỉ phép, nhưng trong thời điểm thế này cũng không thể không ra mặt tham dự.

Sáng sớm nàng đã mặc quan phục chỉnh tề, sau đó ngồi bên mép giường cúi đầu hôn nhẹ lên mặt ai đó còn đang lười biếng nằm nướng, dịu giọng nói: "Hôm nay có lẽ ta sẽ về muộn một chút, nàng đừng lo."

Yến An đưa tay ôm cổ nàng, đáp lại nụ hôn, sau đó lẩm bẩm: "Ừ, nàng yên tâm đi là được."

Ánh mắt Ôn Oanh càng thêm dịu dàng, sau một hồi lưu luyến mới khẽ vuốt má cô rồi hạ quyết tâm rời khỏi phòng.

Yến An tiễn nàng ra cửa, sau đó cả người liền có chút ỉu xìu thở dài. Ôn Oanh vừa đi khỏi, chỉ còn lại một mình cô lập tức cảm thấy buồn chán đến mức không có động lực để dậy.

Chưa ra khỏi giường đã thấy nhàm chán.

Tuy nhiên cô cũng không nằm nướng quá lâu, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ, là Tiểu Nha theo lời dặn của Ôn Oanh tới giục cô dậy ăn sáng.

Yến An: "..."

Chậm rãi rời giường, lúc này Tiểu Nha và Song Song đã chuẩn bị xong bữa sáng.

Đến nay, bữa ăn trong nhà họ vẫn rất giản dị, cơ bản là ăn bao nhiêu nấu bấy nhiêu. Bữa sáng ngoài việc cân đối dinh dưỡng một chút thì cũng chẳng có nhiều món phong phú gì, không giống như các phủ đệ nhà quyền quý khác, chỉ một bữa sáng thôi cũng đã nhiều đến mức khiến người ta ăn không nổi.

Vừa thong thả ăn trứng ốp la, Yến An vừa buồn miệng hỏi: "Học đường chẳng phải đã mở lại rồi sao? Sao các ngươi không đi học?"

Những lớp xóa mù chữ cho người lớn như thế vốn không chỉ người ở tửu lâu mới được tham gia, người trong nhà như Tiểu Nha cũng có thể theo học.

Còn về việc vì sao Yến An không tự mình dạy, lý do rất thực tế, không phải ai cũng giống Ôn Oanh, nói một hiểu mười, chẳng cần tốn bao nhiêu công sức. Nếu để cô dạy Tiểu Nha các nàng ấy, rất có khả năng là cô sẽ tức đến chết, mà tệ hơn nữa là các nàng ấy sẽ từ đó sinh ra nỗi sợ với cô thì sao?

Cho nên chuyện giáo dục này, để người khác làm thì vẫn hợp lý hơn.

Tiểu Nha bất đắc dĩ nói: "Cũng phải làm tốt công việc chính của mình trước đã."

Phu nhân đã đối xử với bọn họ rất tốt, cung cấp đủ loại kỹ năng sinh tồn, nên bọn họ đương nhiên cũng muốn hồi đáp thật tốt, ít nhất là không thể vì chuyện học hành mà ảnh hưởng tới chất lượng phục vụ của bản thân.

"......Ồ." Yến An bĩu môi, không nói gì thêm, cô chỉ là... thấy buồn chán thôi mà...

Không có Ôn Oanh ở bên cạnh thỉnh thoảng nói mấy câu ngọt ngào khiến người ta đỏ mặt tim đập, Yến An cảm thấy cả người như héo rũ, hoàn toàn không quen.

Ăn sáng một cách thiếu tinh thần, nghỉ ngơi một lúc rồi Yến An bắt đầu giãn gân cốt. Đợi đến khi cơ thể hoàn toàn được làm nóng lên, cô mới chậm rãi vào thư phòng, tiếp tục xử lý công việc về từ điển mà Ôn Oanh để lại.

Mà bên kia, Ôn Oanh từ lúc vào hoàng thành là bắt đầu bước vào quy trình. Nghi lễ đăng cơ của tân hoàng phức tạp mà rườm rà, với vị trí trụ cột triều đình như nàng thì càng trở nên nổi bật, đồng nghĩa với việc đừng nói đến chuyện lười biếng, đến cả tâm trí cũng không thể thả lỏng.

Nếu lỡ phân tâm không nghe rõ trình tự tiếp theo, dẫn đến hành động không khớp với các đại thần khác thì sẽ vô cùng chói mắt.

Không thể lười được, Ôn Oanh chỉ có thể tự nhủ ráng chịu thêm một chút, chờ sau này từ quan rồi sẽ không phải chịu đựng những cảnh tượng thế này.

Nhưng đúng lúc ý nghĩ này vừa dấy lên trong lòng, nàng lại nhận được tin mình được phong làm Tể tướng.

Ôn Oanh không hiểu Trang Di Doanh tại sao lại làm chuyện thừa thãi này, rõ ràng biết sau khi hoàn thành mọi việc, nàng sẽ từ quan.

Nhưng tình thế hiện tại không cho phép nàng từ chối, chỉ có thể chấp nhận chiếu chỉ.

Cả một ngày chạy quy trình, Ôn Oanh đã đói đến mặt mày tái nhợt, may mà phía sau còn có yến tiệc chiêu đãi bá quan, cuối cùng cũng được ngồi xuống ăn uống đàng hoàng.

Không chỉ có nàng, mà ngay cả những vị đại thần khác cũng đều gắp đũa nhiều hơn hẳn các yến tiệc trước kia. Đây là trong điều kiện mỗi người còn đang ngậm lát sâm trong miệng, đủ thấy lễ nghi kiểu này tra tấn cỡ nào.

Trang Di Doanh mặc long bào ngồi ở vị trí cao nhất, vốn dĩ định nói vài lời, nhưng nhìn thấy phía dưới ai nấy đều đang vội vàng ăn lót dạ, nàng lặng lẽ nuốt lời xuống.

Cả đại điện nhất thời tĩnh lặng một cách bất thường, ngoài tiếng tấu nhạc, đến cả Trang Di Doanh cũng tranh thủ ăn thêm vài miếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!