Chương 96: Có thể có chút chí khí không?

Thấy Ôn Oanh im lặng, Yến An hơi vô tội nói: "Nàng đừng như vậy, làm như ta giấu nàng không bằng, ta đều có ghi sổ sách hết đó!"

Sổ sách Ôn Oanh lúc nào cũng có thể xem được, trước đây nàng còn hay xem qua sổ sách, kiểm tra quy cách ghi chép của thuộc hạ.

Ôn Oanh không biết nói gì. Từ sau khi nàng nhậm chức, mỗi ngày bận rộn đến mức thời gian ở bên Yến An cũng chẳng còn bao nhiêu, thì làm gì còn dư thời gian đi xem sổ sách.

"Nhưng nói trước, số lương thực đó ta bỏ tiền ra mua, muốn lấy thì phải trả tiền." Yến An nghiêm mặt nói, dù là Ôn Oanh cũng không thể lấy không!

Ôn Oanh bật cười, nhịn không được cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô, "Sao thế được, ta cũng đâu cho phép lấy không."

Giờ dù nàng làm quan trong triều, cũng không có nghĩa là phải để thê tử của mình cống hiến vô tư.

Nghe Ôn Oanh nói vậy, Yến An yên tâm hẳn: "Nếu bọn họ muốn thì càng tốt, ta tiện thể dọn kho luôn."

Cô cười toe toét, dáng vẻ tiểu thương ranh mãnh, lúc trước tưởng lương thực sẽ tăng giá nên đã tích trữ trước, không kể đến việc giúp giảm chi phí cho tửu lâu nhà mình, sau này còn có thể bán ra thị trường để kìm giá, tránh cho giá tăng quá đà.

May mà Ôn Oanh cũng sớm tính đến điều đó, có chính sách kiểm soát giá trên thị trường, tránh để hào thân thao túng giá rồi chuyển gánh nặng thuế lên dân.

Ôn Oanh bật cười, "Được, lần này quan thương chúng ta thông đồng một phen, ta sẽ cho Hộ bộ trực tiếp mua lương thực của Yến Ký."

Chuyện này nàng vẫn có quyền quyết định, huống hồ hiện giờ chiến sự ở phương Bắc đã bắt đầu, lương thảo tiêu hao cực nhanh, đương nhiên phải chuẩn bị sẵn nhiều hơn.

"Yêu nàng!" Yến An ôm lấy mặt nàng mà muamua mấy cái, cười đến nỗi đôi mắt gần như cong tít lại.

Trước hành động yêu thương rõ ràng như thế, khóe môi Ôn Oanh cong lên, ánh mắt cũng ánh lên vẻ dịu dàng rực rỡ, cúi đầu hôn lên môi Yến An, càng muốn gần gũi cô hơn.

Chiến sự ở phương Bắc ngày càng căng thẳng, Hung Nô liên tục phá được hai thành, cử sứ giả đến Sở triều cầu thân, mong dùng hôn sự để kết giao, biến chiến tranh thành hòa bình.

Mà vào thời điểm này, Cửu hoàng nữ lại bất ngờ bắt hết mấy đạo sĩ trước kia luyện tiên đan cho hoàng đế với tội danh mưu hại long thể, giam giữ họ ở một nơi ngoài thành để cầu phúc cho thánh thượng.

Hành động này khiến phe Đại hoàng tử cảm thấy nàng làm chuyện thừa thãi, nhưng cũng không quá bận tâm, trái lại còn rất nhiệt tình tiếp đãi sứ giả Hung Nô.

Cửu hoàng nữ nhìn bộ dạng đó của hắn thì chỉ muốn ói, liền dứt khoát tránh đi không nhìn, chỉ là trong lòng lại không nhẹ nhõm hơn chút nào.

Nhìn tình hình, Đại hoàng tử đã sắp nhịn không nổi nữa, thời điểm chính thức trở mặt e rằng không còn xa.

Nghĩ đến Trang Di Doanh, người luôn ở sau thúc đẩy mọi chuyện, nóng lòng muốn kết thúc cục diện hiện tại, nàng cũng hơi bất lực, Ôn Oanh đúng là một chút thời gian cũng không muốn chậm trễ.

Muốn nhanh chóng rời khỏi đây cùng Yến An để sống đời dân thường đến thế sao?

Gần đây mẫu hậu cũng chẳng hiểu bị làm sao, suýt chút nữa lật tung cả hoàng cung lên, nghe nói đang tìm chiếu thư mà hoàng đế để lại. Đại hoàng tử cũng sớm biết tin, chắc đây cũng là lý do hắn ngày càng sốt ruột.

Quả nhiên, khi người được chỉ định để hòa thân được công bố, Trang Di Doanh không nhịn được bật cười.

Dù sao trong triều cũng có không ít người không muốn khai chiến với Hung Nô, nhất là khi nội l**n tr*ng n**c còn chưa dẹp yên, đánh trận lúc này khác nào bị giáp công, Sở triều khó mà được lợi.

Trong tình cảnh như vậy, việc chọn hòa thân cũng không nằm ngoài dự đoán của Trang Di Doanh.

Mà Đại hoàng tử lại muốn nàng đi hòa thân, muốn dùng đại nghĩa quốc gia để ép nàng, nếu đồng ý thì phải gả xa đến Hung Nô, dĩ nhiên sẽ mất đi tư cách kế vị; còn nếu không đồng ý thì lại bị mắng là không màng lê dân bách tính. Khi đó, những lời chỉ trích nàng hưởng vinh hoa hoàng thất mà không chịu vì nước vì dân chắc chắn sẽ đầy rẫy.

Trang Di Doanh thở dài một hơi: "Tất cả mọi người đều hưởng vinh quang của hoàng gia, nhưng khi nói đến hy sinh, sao chỉ nghĩ đến nữ nhân?" Dứt lời, nàng quay sang nhìn sứ giả Hung Nô: "Các người chẳng lẽ không có nữ nhân sao?"

Sứ giả Hung Nô trầm giọng đáp: "Tất nhiên là có."

Trang Di Doanh gật đầu: "Vậy thì ta thấy hoàng huynh ta là một lựa chọn hòa thân rất tốt. Cho dù không có nữ nhân nào nguyện ý cũng không sao, nghe nói Thiền Vu rất thích nam sắc, hoàng huynh ta tướng mạo tuấn tú, chắc chắn sẽ lọt vào mắt xanh của hắn."

"Trang Di Doanh!" Đại hoàng tử đập bàn đứng bật dậy, giận dữ trừng mắt nhìn nàng, thậm chí còn trực tiếp gọi thẳng tên, đủ thấy hắn tức giận đến mức nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!