Chương 95: Nàng có thể đừng như vậy được không~

Dù những âm thanh cô nghe được là thật hay không, mẹ và gia đình cô chắc chắn vẫn sẽ đau lòng khi biết cô gặp chuyện.

Huống chi nếu là thật, thân thể của cô ở hiện đại vẫn còn đang nằm trong bệnh viện, cứ vậy mà kéo dài thì còn có ý nghĩa gì?

Vừa khiến người thân đau buồn, lại còn tốn kém tiền bạc.

Ôn Oanh ôm chặt lấy cơ thể cô, như muốn dùng vòng tay của mình để cô cảm nhận rõ ràng hơn rằng vẫn còn người ở bên cạnh cô.

"Đợi khi mọi chuyện kết thúc, chúng ta đi tìm đạo sĩ xem, xem thử nàng ấy có cách gì không, được không?" Ôn Oanh nói, giọng mang theo sự căng thẳng.

Nghe vậy, Yến An ngẩng đầu nhìn nàng, trong mắt chứa đầy hy vọng: "Tìm đạo sĩ được không? Thật sự có hiệu quả à?"

Dù gì chuyện cô xuyên thư đã xảy ra, trước đó còn bị một đạo sĩ nhìn thấu thân phận, có khi thật sự có thể dùng cách nào đó trông có vẻ huyền học để liên lạc với thế giới bên kia với mẹ cô?

Ôn Oanh không nỡ lừa gạt cô, nhưng lại sợ nếu sau này đạo sĩ không làm được gì thì mọi hy vọng của cô sẽ sụp đổ, đành nhẹ nhàng v**t v* má cô, an ủi: "Chúng ta có thể thử, nhưng nếu không được... nàng cũng đừng quá đau lòng có được không?"

Nàng quá mong Yến An có thể sống trong tình yêu thương, thật vui vẻ hạnh phúc. Dù biết nếu hy vọng tan vỡ mà không đau lòng thì là chuyện không thể, nhưng Ôn Oanh vẫn không nhịn được nói ra lời ấy.

Yến An mở to đôi mắt có phần mơ hồ dưới ánh nến, hít mũi một cái, nghẹn ngào nói: "Ta... ta sẽ cố gắng."

Ôn Oanh sống mũi chợt cay xè, ôm chặt cô vào lòng, kể cho cô nghe chuyện mình từng đến huyện Hà Vân tìm vị đạo sĩ kia.

Nghe nàng kể, Yến An thoáng sửng sốt, sau đó đôi mắt dần sáng lên. Dù điều cô muốn làm chưa chắc thực hiện được, nhưng người kia đã biết rõ nhiều chuyện như vậy, xem ra đúng là có bản lĩnh thật sự.

Lỡ đâu thì sao?

Lỡ đâu người ta thật sự có thể giúp cô truyền đạt điều gì đó thì sao?

Thế nhưng nghĩ đến việc Ôn Oanh hiện tại còn rất nhiều chuyện phải làm, dù Yến An có gấp gáp thế nào cũng chỉ có thể tạm thời đè nén suy nghĩ lại, chờ sau này tình hình ổn định hơn rồi mới quay lại tìm.

Hai người đã ngủ đủ trước đó nên lúc này Ôn Oanh liền lải nhải kể cho Yến An nghe kế hoạch của mình.

Yến An nghe mà ngây người, đến cuối thì khiếp sợ đến mức vội vàng đưa tay bịt miệng Ôn Oanh lại, kinh hãi nói: "Chuyện này có thể nói cho ta nghe sao? Nếu lộ ra thì sao bây giờ!"

Trời ạ, nếu không phải chính miệng Ôn Oanh nói với cô, cô còn chẳng dám tin Ôn Oanh và Trang Di Doanh lại dám bày ra một ván cờ lớn đến thế, gần như là đánh cược tất cả, dữ dội đến mức ấy cơ à?

Nghe cô nói vậy, Ôn Oanh chớp mắt tỏ vẻ vô tội: "Sao mà lộ được? Có ai trốn dưới gầm giường nghe lén đâu."

Cả quá trình nàng đều thì thầm nói vào tai Yến An, giọng nhẹ đến mức dù có người ngồi bên cạnh cũng chưa chắc nghe được.

Hơn nữa lý do nàng chọn nói với Yến An, là muốn cho cô thêm cảm giác an toàn. Giờ thiên hạ loạn lạc, nơi nơi đều có nghĩa quân nổi dậy, Hung Nô phương Bắc cũng đang chực chờ Sở triều loạn để liên tục quấy rối biên cương, chỉ e chẳng bao lâu nữa sẽ phát động tấn công toàn diện.

Trong tình cảnh như vậy, ngay cả người vốn sinh ra ở thế giới này còn thấy sợ chiến tranh, huống chi là Yến An, một người chưa từng trải qua? Chắc chắn sẽ càng hoảng loạn, càng cảm thấy thế giới này chẳng có ngày mai.

Vậy nên điều nàng có thể làm, chính là cố hết sức cho Yến An cảm giác an toàn.

Yến An: "..."

Cô đột ngột thoát khỏi vòng tay Ôn Oanh, nửa người bò ra ngoài, thò đầu xuống gầm giường kiểm tra, xác định không có ai nấp dưới đó mới thở phào nhẹ nhõm. (Editor: "...")

"Nàng phải cẩn thận một chút! Mấy chuyện như vậy sao có thể tùy tiện nói ra ngoài!" Sau khi kiểm tra toàn bộ căn phòng, Yến An mới nhỏ giọng nói với Ôn Oanh.

"Ta không hề tùy tiện, chỉ nói với mình nàng thôi." Ôn Oanh nghiêm túc tự biện bạch.

"Ta có tham gia đâu, mấy chuyện này không cần nói cho ta biết cũng được!" Yến An nghiêm mặt, "Ta cũng đâu phải lúc nào cũng ngủ say, lỡ nói mớ ra thì sao? Vậy chẳng phải chúng ta tiêu hết rồi à?"

"Nàng chưa bao giờ nói mớ." Ôn Oanh bật cười. Là người nằm cùng giường với cô, chuyện này Ôn Oanh rõ lắm.

"Nàng nghiêm túc một chút đi! Đừng có cười cợt." Yến An nhỏ giọng quát, không nhịn được dùng đầu ngón tay chọc chọc vào vai nàng, "Phòng khi có chuyện, lỡ ta bị ai bắt đi tra khảo mà không chịu nổi thì sao? Đúng là mối nguy lớn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!