Chương 9: Không cần lấy lòng ta

Yến An trừng mắt, trong lòng nghẹn khuất, nhưng lại biết Ôn Oanh nói là sự thật.

Hiện tại tuy có danh nghĩa tú tài, nhưng lại không có tài học của tú tài, trong tình huống như vậy nếu muốn tìm việc, e là vẫn phải bán sức lao động.

Thấy vẻ mặt Yến An cực kỳ uất ức, trong mắt Ôn Oanh hiện lên một chút ý cười nhàn nhạt, nhẹ giọng an ủi: "Chuyện đọc sách thì chưa cần vội, đợi tình hình trong nhà khá hơn rồi hãy tính."

Giờ đến cơm còn không đủ ăn, nghĩ những chuyện đó có ích gì?

Yến An: "...Ờ."

Ngẫm lại cũng đúng, bản thân đến thế giới này còn chưa hiểu thấu, chỉ dựa vào mình thật sự không chống nổi gia đình này.

Trong lòng thở dài một hơi thật dài, vậy thì bao giờ cô mới được sống những ngày ăn cơm trắng khô mỗi bữa đây chứ!

Chưa từng nghĩ rằng thứ bình thường nhất trong quá khứ, nay lại là thứ mà bản thân khao khát cũng không có được! Khiến cô hối hận vì ngày trước không biết trân trọng!

Ăn sáng xong, ban đầu là Ôn Oanh muốn rửa bát, nhưng lại bị Yến An giành lấy, "Ta rửa bát, ngươi giặt y phục."

Cả hai đều là nữ tử, không thể cứ đè hết việc lên người Ôn Oanh, Yến An không phải loại người không biết thương hoa tiếc ngọc!

Ôn Oanh nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng gật đầu, xoay người đi giặt y phục.

Hai người đang bận rộn thì Lý thẩm đi ngang qua bên ngoài, ló đầu nhìn vào trong một cái, thấy Yến An đang rửa bát thì không khỏi tròn xoe mắt.

Hôm qua bà đã nghe nói chuyện Yến An cùng Ôn Oanh ra đồng làm việc, chỉ là bà không tận mắt thấy, ban đầu còn có chút hoài nghi, là hàng xóm, bộ dạng Yến An trước kia bà còn lạ gì nữa.

Giờ nhìn thấy Yến An thật sự cũng đang làm việc nhà, Lý thẩm mới thật sự có cảm giác rằng Yến An sau khi mất trí nhớ đã đổi tính rồi.

Trong mắt Lý thẩm hiện lên ý cười, như vậy cũng tốt, nha đầu Ôn coi như khổ tận cam lai rồi.

Hai người tuy đều là nữ nhân thì sao chứ? Chỉ cần thật tâm đối đãi, cùng nhau dìu dắt, vẫn có thể sống những ngày an ổn hạnh phúc!

Bà không quấy rầy hai người trong sân, chỉ lặng lẽ đặt ít rau tự nhà mình trồng trước cửa nhà họ Yến, đợi lúc họ mở cửa ra sẽ nhìn thấy ngay.

Bà lặng lẽ rời đi, trong sân Yến An sau khi rửa bát xong lại quét nốt chỗ sân còn chưa quét, cuối cùng thấy thật sự không còn việc gì làm nữa thì ngồi xổm bên cạnh Ôn Oanh, vừa nhìn nàng giặt y phục, vừa nói chuyện.

"Lát nữa chúng ta còn phải ra đồng gặt lúa nữa đúng không?"

"Ừm, vẫn còn nhiều chưa gặt xong." Ôn Oanh đáp.

"Vậy sau khi gặt xong được trả công rồi, chúng ta có nên mua ít hạt giống về trồng rau không?" Yến An lại hỏi.

Ở nông thôn, sân nhà vốn rộng, tiện để trồng rau ăn hằng ngày. Không chỉ trong sân, ngoài sân cũng còn một mảnh đất trống lớn, nếu muốn thì hoàn toàn có thể tận dụng.

Như vậy, đợi đến khi rau thu hoạch được rồi, cũng đỡ phải dậy sớm ra ngoài hái rau dại.

Rau dại tuy tốt cho sức khỏe, nhưng sáng sớm ngủ chưa đã giấc đã phải đi hái, nghĩ thế này thì cũng đâu có khỏe!

Ôn Oanh đang giặt đồ thì khựng lại, quay đầu nhìn Yến An đang ngồi xổm bên cạnh mình, không ngờ cô lại nghĩ được tới chuyện đó.

"Ừ, có thể mua ít hạt giống về trồng, sắp vào đông rồi, phải mua loại chịu lạnh." Ôn Oanh gật đầu nói.

Nghe nàng nói vậy, Yến An cười tươi: "Ừm, như vậy đến khi rau lớn, chúng ta còn có thể thỉnh thoảng mang một ít qua cho Lý thẩm, đa tạ thẩm vẫn luôn chăm sóc ngươi."

Ôn Oanh nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, ánh mắt hơi dao động, nét mặt cũng theo đó mà dịu đi rất nhiều, khẽ đáp một tiếng "Ừ."

"Đúng rồi, trong nhà đang nợ ai bao nhiêu tiền, ngươi nói ta biết với, để ta nắm được tình hình." Yến An lại bắt đầu lẩm bẩm, tuy cô biết đại khái là đang nợ người ta, nhưng khi đọc truyện thì cũng chỉ lướt qua, cụ thể bao nhiêu thì sớm đã không nhớ rõ.

Nghe Yến An quan tâm đến tình hình trong nhà, Ôn Oanh chỉ cảm thấy trái tim mình vốn đã lạnh cứng và tê liệt từ lâu như bị ai đó khẽ gõ một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!