Chương 8: Ôn Oanh, thắng chắc!

Ôn Oanh sững sờ nhìn quyển sách mà Yến An đưa đến trước mặt mình, tuy bìa sách có hơi cũ kỹ, nhưng vẫn có thể thấy được chủ nhân của nó đã gìn giữ rất cẩn thận.

Trước đây, trừ những lúc vào quét dọn, Yến An vốn không cho nàng tùy tiện ra vào căn phòng này, những quyển sách ấy lại càng không được phép chạm vào. Ngay cả việc phủi bụi trên giá sách cũng là do Yến An đích thân làm.

Nhưng bây giờ... người này lại chủ động đưa sách đến trước mặt nàng.

Cổ họng như nghẹn lại, nhất thời không thốt nên lời, ánh mắt lại cứ dán chặt vào quyển sách, không thể rời đi.

Tuy nàng không hiểu được chữ trong sách viết gì, nhưng những con chữ kia lại có một sức hấp dẫn rất lớn đối với nàng.

Hiếm ai là không khao khát được học chữ, biết đọc.

"Là có ý gì?" Không biết đã qua bao lâu, Ôn Oanh cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình.

Nàng từng khao khát được học chữ, song nàng rất rõ, mình là nữ tử, so với những nam hài kia, những gì nàng có thể nhận được vốn đã ít ỏi hơn rất nhiều.

Dù nói nữ tử cũng có thể đến thư viện học hành, thậm chí dự thi khoa cử làm quan, nhưng người thật sự chịu để nữ nhi mình đọc sách vẫn là số ít. Huống hồ, chi phí cho việc học lại cực kỳ tốn kém, nam hài còn không chắc có thể học nổi, thì nói gì đến nữ tử.

Ít nhất theo Ôn Oanh biết, cả huyện Hà Vân, số nữ tử được đưa vào thư viện để học hành chưa đến mười đầu ngón tay, so với nam tử, số lượng thật sự quá đỗi ít ỏi.

"Cho ngươi đó, sau này ngươi đọc sách đi, ta sẽ nghĩ cách gánh vác cái nhà này." Yến An nói với vẻ mặt chân thành. Tuy cô cũng rất muốn dựa vào chính mình mà vươn lên, nhưng cô cũng rõ thực tế. Không có bàn tay vàng, muốn từ mù chữ tiến tới khoa cử, vượt mặt những người đã khổ học mười mấy năm, là chuyện hoàn toàn không thực tế.

Ôn Oanh trầm mặc trước những lời của cô.

Trong khoảnh khắc, căn phòng trở nên tĩnh lặng đến mức khiến người ta cảm thấy bất an. Yến An có phần khó hiểu nhìn sang Ôn Oanh, không rõ vì sao nàng lại có phản ứng như vậy. Được đọc sách chẳng lẽ không khiến nàng vui mừng sao?

Trong nguyên tác, khi Ôn Oanh nhìn thấy sách trong phòng, chẳng phải đã sinh ra chí hướng muốn đổi đời sao? Sao giờ lại bình tĩnh đến lạ?

Cho chút phản ứng đi chứ! Trong lòng Yến An bắt đầu sốt ruột.

"Tại sao? Chẳng lẽ ngươi không định tiếp tục khoa cử nữa sao?" Ôn Oanh hỏi, ánh mắt chăm chăm nhìn thẳng vào mắt Yến An, như muốn nhìn thấu xem cô có đang nói dối hay không.

"Ta... ta cũng muốn, nhưng ngươi cũng biết đó, ta bây giờ đã mất trí nhớ rồi, muốn bắt đầu lại đâu có dễ dàng." Yến An khổ sở nói. Hơn nữa, dù cô có nhận ra những chữ đó, thì cũng chưa chắc đã thích ứng được với xã hội này, càng chưa chắc đã trở thành một nhân tài mà xã hội này cần.

"Vậy tại sao ngươi lại muốn để ta đọc sách?" Tay Ôn Oanh siết chặt bên hông, trong lòng ngổn ngang. Tình cảnh nhà hiện giờ đã thế này, lúc trước nghèo rớt mồng tơi mà Yến An vẫn chưa từng từ bỏ con đường đọc sách, thi cử, vậy mà giờ lại nhường lại cơ hội quý giá ấy cho nàng?

"Nói chính xác thì ta muốn để ngươi đi thi khoa cử." Yến An nói đầy nghiêm túc, lúc Ôn Oanh quay sang nhìn với vẻ mặt đầy kinh ngạc, cô khẽ ho một tiếng, trên mặt cũng hiện lên vẻ hơi ngượng ngùng.

"Ngươi còn rõ tình hình trong nhà hơn ta, nếu chỉ dựa vào hai chúng ta như bây giờ mà cày bừa ngoài ruộng, e rằng có làm cả đời cũng chưa chắc đủ ăn no. Mà đọc sách, tham gia khoa cử triều đình mới là con đường khả thi nhất." Cũng có thể nói là con đường chính quy nhất.

"Nhưng cũng là con đường mạo hiểm nhất." Ôn Oanh không bị lời cô nói làm cho mơ hồ. Xưa nay có bao nhiêu kẻ đọc sách đều hướng đến khoa cử, nhưng cuối cùng có mấy ai thực sự thành danh? Có khi cả đời cũng chỉ đuổi theo một hy vọng xa vời mờ mịt.

"Ta biết, nhưng ta tin ngươi!" Yến An nói chắc như đinh đóng cột. Đây là nữ chính mà! Sau này còn trở thành quyền thần, cùng Cửu hoàng nữ đã đăng cơ kiến lập thời đại thịnh thế!

Nghe giọng nói đầy tin tưởng không hề có chút giả dối nào của Yến An, Ôn Oanh hơi cụp mắt, ánh nhìn dừng lại ở nền đất trước mặt, chậm rãi thốt ra mấy chữ.

"Tại sao lại tin tưởng ta đến vậy?"

Người này tỉnh lại sau khi mất trí cũng mới được hai ngày, trong hai ngày này mình thậm chí không thể cho cô ăn ngon, còn bắt cô cùng mình đi làm đồng. Với một người vô dụng như mình, tại sao cô lại tin tưởng đến vậy?

"Vì ngươi là Ôn Oanh mà!" Yến An trả lời một cách đầy lý lẽ.

Ôn Oanh ngẩng đầu, dùng ánh mắt khó hiểu nhìn cô.

Yến An ho nhẹ một tiếng, tất nhiên không thể nói quá rõ ràng, đành nói: "Ngươi xem tên ngươi là Ôn Oanh, Ôn Oanh là gì? Là ổn thắng đó! Nên nhất định ngươi sẽ thi đậu!"

Ánh mắt Ôn Oanh lập tức trở lại bình tĩnh.

Nhìn dáng vẻ nàng như vậy, Yến An lại càng chột dạ, cũng cảm thấy những lời mình vừa nói có phần gây áp lực quá, liền vội vàng nói thêm: "Cho dù lùi một bước, nếu không đậu cũng không sao cả. Đến lúc đó ngươi đã biết chữ, cũng có thể giúp đỡ được nhiều việc rồi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!