Yến An có dung mạo trắng trẻo xinh đẹp, là vẻ đẹp hiếm thấy trong thôn, ngày thường mọi người thấy cô đều không khỏi nhìn nhiều thêm vài lần. Cộng thêm thân phận tú tài, tuy cảm thấy cô không dễ gần, nhưng khi dạy dỗ con cái trong nhà thì ai ai cũng lấy Yến An làm gương, mong con mình học theo cô, sau này có tiền đồ rộng mở, không cần giống như họ phải ngày ngày cày cấy vất vả ngoài đồng nữa.
Yến An vẫn chưa biết Ôn Oanh đang nghĩ gì trong lòng, dù có biết thì cô cũng chỉ đắc ý sờ mặt mình một cái thôi, dù sao thì mặt đẹp cũng là một loại vốn liếng mà!
Tiếp theo hai người bận rộn một mạch đến khoảng chừng giờ Thân, mặt trời đã bắt đầu ngả về Tây, bầu trời nhuộm một màu cam đỏ như bức tranh, ánh sáng cũng bắt đầu nhạt dần. Ở thời cổ đại này, đây chính là khung cảnh đẹp đẽ mà trăm họ có thể nhìn thấy miễn phí.
Sau khi mang số thóc đã tuốt xong đến nhà Triệu thẩm, trên đường về, Yến An nhìn cảnh hoàng hôn mà trong lòng cảm khái, không ngờ mình cũng sẽ có ngày sống cuộc đời "mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ" như thế này, đúng là ly kỳ.
Nói ra thì trước kia ở hiện đại, Yến An gần như không rời điện thoại nửa bước, vậy mà tới nơi này một ngày rồi, cô lại chẳng hề nhớ đến chuyện nghịch điện thoại, cũng không thấy buồn chán hay trống trải gì cả.
Cảm nhận toàn thân nhức mỏi, mặt Yến An cứng lại. Thôi được, có lẽ là mệt đến mức không có thời gian để nhàm chán.Về đến nhà, việc đầu tiên Ôn Oanh làm là nhóm bếp đun nước, sau đó lại bận rộn ở một bếp khác chuẩn bị bữa tối. Vẫn chỉ là một ít lương thực thô, cộng với chỗ cải thìa còn thừa từ buổi trưa, nấu thành cháo rau thô. Thật sự là chẳng còn cách nào khác để đổi món.
Không phải Ôn Oanh không muốn nấu món ngon hơn, mà là trong nhà nghèo quá rồi, không lo nổi chuyện đổi món nữa. Ngay cả số ngũ cốc còn lại cũng sắp cạn, nếu muốn no bụng, ngày mai phải dậy sớm ra ngoài hái ít rau dại về mới được.
Yến An nhìn bát cháo rau thô giống hệt bữa trưa, cảm thấy bản thân lúc sáng còn mơ mộng được ăn cơm trắng mỗi bữa đúng là ngốc nghếch hết sức.
"Ngươi ăn trước đi, ta đi xem lửa." Ôn Oanh đặt nồi đất lên bàn, nói với Yến An.
Nghe vậy, Yến An vội vàng kéo nàng ngồi xuống, nhíu mày không vui nói: "Ta mới nhìn đấy, lửa vẫn đang cháy đều mà, xem gì nữa, mau ngồi xuống ăn cùng đi!"
"Ta..."
"Đừng 'ta ta' nữa, ăn đi!" Yến An nhịn đau ở tay, múc cho nàng một bát đầy. Vừa nãy cô đã phát hiện, cháo trong nồi đất ít hơn bữa trưa.
Không phải người này đang định để mình ăn no trước rồi mới ăn phần còn lại đấy chứ?
Nhà này đã nghèo đến mức này rồi sao!
Sau khi múc cho Ôn Oanh xong, Yến An cũng tự múc một bát rồi vùi đầu ăn luôn. Thể lực tiêu hao quá lớn, may mà hôm nay hai người ăn ba bữa, nếu mà theo kiểu xưa chỉ ăn hai bữa, có lẽ cô đã ngất luôn ngoài ruộng rồi.
Nhưng bây giờ cô thật sự quá mệt, ăn xong một bát là không ăn nổi nữa, chỉ muốn nhanh chóng tắm rửa rồi lên giường ngủ thôi, cô không muốn động đậy gì cả!
Bữa tối trôi qua trong im lặng. Nhân lúc trời còn sáng đủ để nhìn thấy, Yến An vội vàng đi tắm rồi nằm lên giường. Rõ ràng đã mệt đến mức không chịu nổi, nhưng Yến An vẫn cố gắng gượng tinh thần đợi đến khi Ôn Oanh tắm xong rồi vào phòng mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô dịch vào trong một chút, buồn ngủ đến mức nói không rõ lời: "Ngươi ngủ ngoài hay trong?"
Ôn Oanh nhìn hành động của cô, mím môi, leo lên giường vén chăn: "Ngủ ngoài là được rồi."
"Ồ." Yến An mơ màng đáp một tiếng, trở mình quay lưng lại với Ôn Oanh rồi chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Giờ tình cảnh như thế này rồi, còn nói gì đến ranh giới nữa, sống được mới là quan trọng nhất!
Ôn Oanh lên giường nhưng không lập tức nằm xuống, mà nhìn bóng lưng Yến An nói: "Thê chủ, ta giúp ngươi xoa bóp một chút đi, ngày mai sẽ dễ chịu hơn nhiều."
Người này trước nay chưa từng làm việc nặng như vậy, nếu không thư giãn gân cốt, e là mai sẽ không dậy nổi khỏi giường.
"Ừm? Ồ, được, đa tạ ngươi." Nghe có người chịu giúp mình mát
-xa, dù Yến An đã buồn ngủ rũ rượi nhưng vẫn nằm sấp xuống giường để Ôn Oanh dễ ra sức hơn.
Ôn Oanh vén chăn trên người cô lên, bắt đầu giúp Yến An thư giãn gân cốt qua lớp áo.
Cảm giác đau nhức được xoa dịu khiến Yến An thoải mái đến mức suýt nữa thì rên lên một tiếng, sau đó mơ mơ hồ hồ nhớ ra Ôn Oanh vừa rồi gọi mình thế nào.
"Ngươi vừa rồi hình như gọi ta là thê chủ?" Giọng Yến An phức tạp.
Tay Ôn Oanh đang mát
-xa khựng lại một thoáng, sau đó mới nghe thấy giọng nàng bình tĩnh truyền đến. "Phải."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!