Hôm sau, Yến An lại mang theo một xe đồ đạc đầy ắp, ra dựng sạp bên cổng thành. Nào ngờ chưa bán được bao lâu, sạp của cô đã bị quan binh vây kín.
Yến An thấy vậy, trong đầu không khỏi nảy ra một dấu hỏi lớn, thầm rà lại mọi chuyện trong lòng: bản thân cũng nào có làm điều gì phạm pháp, chẳng lẽ bán được chút hàng cũng không được sao?
Chu Tiểu Lộ đi theo bên cạnh vừa trông thấy cảnh tượng ấy liền tái cả mặt. Thời buổi này, dân thường đối với quan phủ vẫn là e sợ từ trong cốt tủy..... Mà thôi, đừng nói cổ đại, ngay cả đời nay cũng chẳng tránh khỏi.
"Thứ lỗi, chẳng hay các vị có chuyện gì?" Yến An bước ra, trấn định mà hỏi. Dù khí thế quan binh bao vây trông có phần rầm rộ, nhưng Yến An xem bộ dáng họ cũng không giống đến gây sự, cũng không quá căng thẳng.
"Ngươi là Yến An?" Kẻ dẫn đầu trong bọn, một nam tử mặc võ phục, cất tiếng hỏi.
"Đúng, là ta." Yến An gật đầu, đảo mắt nhìn quanh những quan binh đang vây sạp, chỉ thấy người đi đường ai nấy cũng tránh xa, chẳng dám lại gần mua bán nữa.
Nghe cô xác nhận, nam tử kia sắc mặt cũng dịu đi vài phần, chắp tay nói: "Tại hạ là Đồ Thôn, chuyên trách việc truy bắt đạo tặc."
Yến An nghe tên hắn thì thoáng trầm mặc, nhưng vừa nghe đến đoạn sau liền tức tối, lập tức giơ tay ra hiệu dừng lại, nghiêm giọng rằng: "Đồ bộ đầu phải không? Nếu quả thật ngài chuyên lo việc bắt cướp, thì vây lấy sạp ta thế này là có ý gì? Ta xưa nay chưa từng làm chuyện trái phép, ngài giữa ban ngày ban mặt dẫn người bao vây sạp hàng, lại còn nói ra những lời kia, hỏi thử ta còn buôn bán gì được nữa?"
Đồ Thôn ngẩn người trong chốc lát, rồi đảo mắt nhìn quanh. Quả nhiên có không ít người đứng tụ lại xem, hắn im lặng giây lát, sau đó khoát tay ra hiệu cho quan binh lui lại, không vây quanh nữa. Sau đó mới nghiêm trang chắp tay với Yến An mà rằng: "Yến tú tài tất nhiên chưa từng làm điều sai trái. Chỉ là tại hạ phụng mệnh đến mời người, có liên quan đến que diêm.
Huyện lệnh đại nhân muốn gặp."
Nghe hắn nói xong, Yến An: "..."
Trong lòng cô lúc này đã lượn qua cả trăm câu chửi th* t*c, nhưng lại không tiện mắng ra miệng, nghẹn đến phát bực.
Hít sâu một hơi, đè nén cơn tức trong ngực, Yến An trên mặt liền nở một nụ cười lễ phép: "Sớm nói vậy có phải tốt hơn không, Đồ bộ đầu làm ra trận thế lớn như thế, người ngoài không biết còn tưởng ta gây nên đại họa gì."
Sắc mặt Đồ Thôn chẳng lộ chút áy náy nào. Huyện lệnh đã căn dặn phải đưa cô về, dù có hơi cưỡng ép một chút cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Yến An rất muốn đảo mắt lườm hắn, nhưng đạo lý dân không đấu quan, cô vẫn hiểu. Cô quay sang dặn dò Chu Tiểu Lộ vài việc, để nàng ở lại trông nom sạp hàng, còn mình thì đi theo Đồ Thôn đến nha môn.
Dù sao cũng là đích thân huyện lệnh ra lệnh mời, lại nói ngay giữa chốn đông người, xem ra ít nhất không phải chuyện nguy đến tính mạng.
"Đi thôi, Đồ bộ đầu." Giao phó cho Chu Tiểu Lộ xong xuôi, Yến An nói với Đồ Thôn.
Đồ Thôn gật đầu, dẫn theo đám người cùng Yến An tiến về phía nha môn.
Chu Tiểu Lộ lo lắng nhìn bóng lưng Yến An khuất dần, dẫu biết hẳn là không có gì nguy hiểm, nhưng việc phải qua lại với quan phủ vẫn khiến lòng người bất an. Nhưng lúc này sạp hàng không thể bỏ trống, nàng liền đảo mắt trông thấy có người cùng thôn đang đứng trong đám đông, tức thì nhẹ nhõm phần nào, vội bước tới nhờ người kia truyền tin giúp cho Ôn Oanh.Yến An theo chân Đồ Thôn đến nha môn, rồi lại rẽ ngang rẽ dọc mấy lần, mới được dẫn vào một gian phòng.
Cô ngẩng đầu nhìn nữ nhân mặc quan phục ngồi ở vị trí trên cao, không khỏi trợn tròn mắt. Trước nay cô chưa từng biết, huyện lệnh của Hà Vân huyện hóa ra là một nữ nhân.
"Yến An, chúng ta từng gặp nhau." Nữ huyện lệnh đứng dậy, chầm chậm bước tới gần. Bên tóc mai đã có sợi bạc, đuôi mắt cũng vương chút nếp nhăn, nhưng lại càng khiến bà thêm phần trầm ổn đĩnh đạc.
Yến An hoàn hồn, chẳng hiểu sao, vừa thấy người trước mặt là nữ nhân, lòng cô liền yên ổn hẳn, nụ cười trên mặt cũng thêm vài phần nhẹ nhõm.
"Có lẽ vậy. Chỉ là nay ta đã mất trí nhớ, chuyện xưa không nhớ được gì, mong đại nhân bao dung." Yến An hành lễ, học theo cách nói của những vai diễn trong phim cổ trang cô từng xem.
Nghe cô nói vậy, sắc mặt Kỷ Linh Huệ chẳng có gì biến đổi. Bà đã cho người điều tra về cô, lại thêm việc tú tài Yến An rơi xuống nước mất trí, từ đó bỏ lỡ con đường khoa cử, chuyện này ở Hà Vân huyện giờ gần như ai ai cũng biết.
"Uyển nhi thường nhắc đến ngươi." Giọng Kỷ Linh Huệ thản nhiên.
Yến An tim đập thình thịch, vừa nghe đến cái tên Kỷ Uyển, lòng liền bất giác thấp thỏm. Mà nhìn thái độ Kỷ Linh Huệ thế này, cô cũng chẳng đoán ra được bà đối với việc nữ nhi mình qua lại với cô là chán ghét, chấp nhận hay thờ ơ.
"À, chắc là do trước đây có giao tình. Nay thì ít qua lại." Yến An quyết định dứt khoát đẩy hết lên đầu nguyên chủ. Dù sao sau khi cô xuyên đến cũng chẳng gặp Kỷ Uyển được mấy lần, đây là sự thật.
Kỷ Linh Huệ nghe vậy, trầm mặc chốc lát, xong mới xoay chuyển đề tài: "Nghe nói ngươi làm ra một thứ gọi là que diêm, có thể giúp việc nổi lửa thêm phần dễ dàng?"
Cuối cùng cũng không phải chuyện Kỷ Uyển nữa rồi, Yến An thở phào một hơi, gật đầu đáp: "Phải, vì thấy dùng đá đánh lửa phiền phức, khó nắm, ta mới tìm cách làm ra que diêm, dễ mang theo, lại tiện sử dụng."
Kỷ Linh Huệ khẽ gật đầu. Bà có thể tìm đến cô, tất nhiên là đã có người dâng vật ấy đến tay. Bản thân bà cũng đã thử qua, cảm thấy vật này quả thật hữu dụng, nên mới coi trọng như thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!