Chương 5: Tư tưởng không trong sáng

Yến An gần như choáng váng, đầu óc quay cuồng, chân tay bủn rủn nhìn về phía ruộng lúa trải dài gần như không thấy điểm dừng. Dù lúa trổ bông nặng trĩu, trông vô cùng mướt mắt, nhưng Yến An vẫn cảm thấy sợ hãi.

Huống chi đám lúa này lại không phải của nhà mình.

"Giúp người ta gặt một mẫu được bao nhiêu tiền?" Yến An siết chặt cán liềm trong tay hỏi.

"Hai mươi bảy văn một mẫu." Đây là do người ta thấy nhà họ thật sự đáng thương nên mới trả thêm, giá thị trường chỉ tầm hai mươi đến hai mươi lăm văn thôi.

Yến An: "......"

Ôn Oanh cũng không nói gì thêm, bước xuống bờ ruộng, cúi người bắt đầu gặt.

Yến An thấy nàng như vậy cũng không tiện nói nhiều, vội vàng theo xuống ruộng, quan sát cách Ôn Oanh gặt rồi cũng bắt chước làm theo.

Nghe thấy động tĩnh bên cạnh, Ôn Oanh tranh thủ quay đầu liếc một cái, chân mày lập tức nhíu chặt.

"Khoan đã." Ôn Oanh vội vàng lên tiếng ngăn lại.

"Hả? Sao vậy?"

Yến An một tay cầm liềm, một tay nắm đám lúa vừa gặt xong, khó hiểu nhìn Ôn Oanh.

"Không phải gặt như vậy." Ôn Oanh bước hai bước đến bên cạnh Yến An, làm mẫu ngay bên cạnh nàng: "Mũi liền hướng xuống, chú ý đừng cắt trúng tay trái."

Yến An nhìn động tác mẫu của nàng, hơi ngập ngừng: "Nhưng vừa nãy ta thấy hình như ngươi cắt lưỡi dao hướng lên mà?"

Ôn Oanh đứng thẳng người quay về chỗ mình, vừa gặt vừa nói: "Ngươi chưa từng làm qua, cắt ngửa lên không điều khiển tốt rất dễ cắt trúng người."

Yến An mím môi, nhìn động tác thành thạo của Ôn Oanh, không nói thêm lời nào, cúi người tiếp tục gặt. Dù rất muốn làm nhanh hơn, cô vẫn nghe theo lời Ôn Oanh mà hướng mũi liềm xuống, tránh đến lúc bị thương không chỉ đau mà còn phải tốn tiền mua thuốc.

Nghèo thì không có tư cách bị thương hay ốm đau. (Editor: thấm)

Chỉ là, việc này cô trước nay chưa từng làm, mới cúi người được mấy lượt đã cảm thấy lưng đau ê ẩm.

Ngẩng đầu lên nhìn Ôn Oanh phía trước đã nhanh chóng bỏ xa mình một đoạn, Yến An cắn răng, cúi đầu giảm bớt số lần đứng dậy nghỉ ngơi, vùi đầu tiếp tục gặt.

Gặt đến sau cùng, Yến An gần như tê liệt, trong đầu chỉ còn một chữ "gặt, gặt, gặt", gặt cái đầu quỷ!

Yến An nhăn nhó đứng thẳng dậy, nhưng đã không còn thấy bóng dáng Ôn Oanh đâu nữa, chỉ thấy đám lúa đã gặt chất đống bên cạnh mình.

"......"

Người này, làm cũng quá nhanh đi?

Yến An có hơi chột dạ, so với nàng thì mình đúng là đồ bỏ đi, chẳng khác nào nguyên chủ, chỉ làm gánh nặng cho Ôn Oanh.

Tất nhiên... không thể vì vậy mà giờ nhảy sông tự tử được. (Editor: =]]])

Yến An cũng không biết mình đã gặt bao lâu, tóm lại bát cháo rau hồi sáng đã tiêu hóa sạch, bụng réo ầm ĩ, đói đến mức ngực dán sát lưng vẫn phải gồng mình chịu đựng.

Ôn Oanh còn chưa lên tiếng mà mình đã kêu đói trước, càng cảm thấy vô dụng!

Làm không được, ăn thì giỏi... đúng là mất mặt chết được...

Tiếng sột soạt bên cạnh truyền tới, Yến An ngẩng đầu nhìn thì thấy Ôn Oanh đã đi tới bên cạnh mình.

Cô vội vàng đứng lên, đối mặt với gương mặt của Ôn Oanh bỗng nhiên có chút căng thẳng, sợ nàng nhìn thấy chỗ mình gặt ít quá lại chê mình vô dụng. Nhưng may mắn là Ôn Oanh không nhắc đến chuyện đó.

"Đói rồi phải không? Chúng ta về nấu cơm ăn." Ôn Oanh nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!