"Ngươi là Yến An..."
Yến An nghe được lời ấy, trong lòng như bị chấn động một phen. Cô bỗng sinh ra một thôi thúc muốn hỏi rõ xem "Yến An" trong lời Ôn Oanh rốt cuộc là ám chỉ ai, nhưng mấy lần định mở miệng, cuối cùng vẫn là nuốt xuống, không hỏi.
Về đến nhà, đem đồ đạc trên xe dỡ xuống, Yến An bảo Ôn Oanh ở nhà đọc sách luyện chữ, còn mình thì ra ngoài cắt ít cỏ heo, chăm sóc chuồng trại cho ổn thỏa rồi mới bắt đầu suy nghĩ về chuyện củi lửa.
Cô đang loay hoay với thứ kia, Ôn Oanh tuy có lo lắng cũng đành đến giờ là phải tới nhà Dịch Thư Hoa, mà Yến An đã vùi đầu vào nghiên cứu thì cũng chẳng cảm thấy mệt mỏi gì.
Ý định ban đầu của cô là chế tạo phần đầu của que diêm. Chỉ riêng bước này, với trình độ kỹ nghệ hiện tại, cũng đã đủ rườm rà và trắc trở.
Mãi đến khi sắc trời dần tối, Yến An mới giật mình nhận ra thời gian trôi qua quá mau. Nghĩ tới việc Ôn Oanh chẳng bao lâu nữa sẽ về tới, cô vội vàng đứng dậy chuẩn bị cơm tối.
Thức ăn thì còn phần cơm trưa mang về, chỉ cần nấu nồi cơm mới rồi xào thêm đĩa rau xanh là đủ, mọi thứ cũng không quá phiền phức.
Khi cô đang xào rau, bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa lớn. Không bao lâu sau, một bóng người hiện nơi ngưỡng cửa nhà bếp, cùng theo là thanh âm trầm ổn ấm áp của Ôn Oanh.
"Yến An, ta về rồi."
Yến An quay đầu nhìn nàng: "Ừm, đi rửa tay đi, cơm canh sắp xong rồi."
Trong bếp củi lửa bập bùng, hương cơm rau hòa quyện lan tỏa, khí tức khói bếp như sưởi ấm tâm can Ôn Oanh. Thanh âm nàng nhẹ nhàng như thì thầm: "Hôm nay ta về sớm hơn."
Nàng quả thật có nghe lời Yến An, cũng đã từng hứa với cô rằng sau này sẽ không trở về quá muộn, lời hứa ấy, nàng nguyện giữ gìn.
Yến An nghe nàng nói, cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng nhanh chóng nhớ lại lời Ôn Oanh hôm trước khi mình đến đón nàng, rằng sau này sẽ về sớm, liền nở nụ cười.
Cần thiết phải nhấn mạnh như vậy sao?
"Ừm, rất đúng giờ, sắc trời bên ngoài vẫn còn sáng đấy." Yến An gật đầu. Dù trời đã chập choạng, nhưng vẫn chưa tối đến mức không nhìn rõ lối đi.
Nghe vậy, Ôn Oanh khẽ mím môi cười, rồi xoay người trở về phòng, đặt đồ xuống, rửa tay xong liền bước vào nhà bếp định giúp đỡ.
"Không cần đâu, ngươi chỉ cần mang chén đũa ra là được, sắp ăn cơm rồi." Yến An ngăn lại động tác của nàng, đem rau trong nồi múc ra, mấy món ăn mang về khi trưa cũng đã hâm nóng xong, ngồi vào bàn là có thể ăn được.
Ôn Oanh ngoan ngoãn đi lấy chén đũa, còn bới sẵn cơm cho Yến An, hai người cùng nhau dùng bữa ngay tại nhà bếp.
Vừa ăn, Ôn Oanh vừa kể cho Yến An nghe những bài văn nàng học được trong ngày. Bởi trong nhà chỉ có hai người, nên cũng không cần câu nệ phép tắc "ăn không nói", hơn nữa đa phần thời gian hai người trò chuyện với nhau là vào bữa cơm như thế này.
Dùng bữa xong, các nàng cũng chẳng hề nhàn rỗi. Lo xong hết thảy việc vặt, Ôn Oanh lấy thước dây mềm ra để đo thân hình Yến An, chuẩn bị làm y phục cho cô.
Yến An để mặc cho nàng đo đạc xong xuôi, rồi chính mình nhận lấy thước dây, theo lời Ôn Oanh mà đo lại cho nàng, ghi chép đầy đủ các số đo, sau đó nói: "Làm cho ngươi trước."
Ôn Oanh khựng lại một chút, rồi ngoan ngoãn đáp lời.
Thấy nàng đáp ứng, Yến An vẫn chau mày nhấn mạnh thêm: "Không được ngoài mặt nghe theo mà sau lưng lại làm khác đấy."
Chớ có miệng nói vâng dạ, rồi lại lén may y phục cho ta trước.
Ôn Oanh len lén ngẩng mắt liếc cô một cái, khẽ mím môi nói nhỏ: "Đâu còn dám nữa."
Nàng không muốn Yến An giận, càng không muốn Yến An vì mình mà quay sang để mắt đến người nữ nhân khác.
Lúc này Yến An mới tỏ ra vừa lòng.Những ngày kế tiếp, Yến An toàn tâm toàn ý nghiên cứu làm sao để que diêm sau khi ma sát phát lửa có thể cháy được ổn định hơn. Còn Ôn Oanh thì mỗi sáng đều bắt đầu may y phục cho bản thân.
Khi Yến An mỏi mệt hoặc nhất thời chưa nghĩ ra biện pháp nào hữu hiệu, cô sẽ tranh thủ theo lời Ôn Oanh, ngồi bên cạnh nàng, vừa đọc sách vừa để nàng may vá.
Trải qua những ngày như vậy, thời tiết cũng dần bớt rét, Ôn Oanh rốt cuộc đã hoàn thành xong một bộ y phục cho mình, thậm chí còn làm thêm một bộ cho Yến An.
Khi đem bộ đồ kia ra, nàng vừa thấp thỏm vừa cố làm ra vẻ đường hoàng: mình quả thực đã làm cho bản thân trước rồi, không tính là không nghe lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!