Chương 46: Thê tử của ta, Ôn Oanh

Ôn Oanh sững người trong chốc lát khi nghe Yến An nói muốn làm ra thứ gì đó giống như hỏa chiết tử, sau đó nhanh chóng phản ứng lại: "Nguy hiểm lắm không?"

Tuy nàng chẳng biết cách chế hỏa chiết tử, nhưng cũng từng nghe qua, thứ ấy phải dùng tới lưu huỳnh, mà vật kia nếu dùng không cẩn thận, quả thật cũng có phần nguy hiểm.

"Ừm, cũng hơi hơi thôi, nhưng ta nghĩ vẫn trong tầm kiểm soát. Lúc đầu ta sẽ làm thử với chút ít, không dám liều đâu mà." Yến An đáp lời bằng giọng hờ hững, cô đâu có ngốc đến mức vừa bắt tay vào đã dùng lượng lớn, chẳng lẽ sốt ruột muốn tự rước họa vào thân?

Ôn Oanh khẽ chau mày, mím môi, vẫn chẳng thể hoàn toàn yên lòng.

"Được rồi mà, chuyện trên đời nào chẳng có rủi ro? Dù như sau này ta đem đồ đi bán, nếu chẳng ai mua thì cũng có thể trắng tay, trở lại cảnh nghèo khó như trước thôi." Yến An cất giọng trấn an, đầy vẻ chân thành.

Ôn Oanh rũ mắt, khẽ nói: "Không giống đâu..."

Cho dù ngày sau nghèo khổ đến thế nào, chỉ cần bên nàng vẫn là Yến An, nàng cũng chẳng lấy gì làm sợ.

"Thôi thôi, có gì mà không giống chứ." Yến An vỗ vai nàng, cười cười: "Đừng lo lắng mãi như vậy nữa, thân thể ngươi đã quá mệt mỏi rồi, cứ nghĩ ngợi nhiều sẽ thêm tổn hao tinh thần."

Lo lắng quá độ, chính là hại mình đó.

Ôn Oanh không đáp, chỉ khẽ thở dài một hơi, rồi cúi đầu nhìn bàn tay Yến An đang đặt nơi vai mình. Một lúc sau mới nhẹ nhàng cất lời:

"Vậy ngươi phải hứa với ta, đừng để xảy ra chuyện gì."

Nàng chẳng thể chịu nổi cảnh mất đi Yến An, cũng chẳng muốn thấy cô bị thương tổn gì.

"Được được, ta hứa. Ăn đi, kẻo nguội cả rồi." Yến An mỉm cười, nhắc nàng còn cầm đồ ăn trong tay.

"Ừm." Ôn Oanh khẽ đáp, cúi đầu cắn một miếng bánh trứng.

Dùng xong bữa sáng, Yến An lại ra sân quét dọn, cho gà ăn. Nhìn bầy gà đã thay lớp lông tơ vàng mềm, khoác lên bộ cánh mượt mà bóng loáng, lòng cô không khỏi dâng lên cảm giác thỏa mãn.

Xem chừng thêm đôi ba tháng nữa là có thể đẻ trứng rồi, đến khi ấy trong nhà cũng không còn thiếu thốn như trước, Ôn Oanh cũng chẳng cần phải tiết kiệm từng quả trứng nữa.

Yến An xoa bụng, tuy vừa mới ăn bánh trứng xong, nhưng nhìn lũ gà, cô lại bất giác thèm món trứng chiên giòn, thứ từng ăn chung với bún ốc thời trước kia.

Nghĩ đến bún ốc, khóe môi Yến An liền nở nụ cười.

Đúng lúc đó, có người khẽ bước đến bên cô, cùng đứng nhìn về phía chuồng gà.

"Nghĩ đến điều gì mà mặt ngươi tươi thế kia?"

Yến An quay đầu, ánh mắt sáng rỡ, nụ cười càng thêm rạng rỡ: "Ngươi ăn được đồ... có mùi không?"

"Có mùi?"

Ôn Oanh khẽ giật mình, vẻ mặt hơi ngờ ngợ.

"Ừm, có thể xem là thứ có mùi 'nặng'." Yến An cười tủm tỉm. Thật ra cô từng ăn bún ốc ở tiệm, mùi cũng không đến nỗi nào, nhưng loại đóng gói bán trên mạng đúng là "thơm nồng" quá mức.

Ôn Oanh chớp nhẹ hàng mi, thấy cô cười rạng rỡ đến vậy, trong lòng cũng dịu đi, rồi nhẹ giọng hỏi: "Ngươi có thích ăn không?"

"Cũng được. Có lúc rất muốn ăn, có lúc lại chẳng buồn đụng vào." Yến An đáp, mắt vẫn dõi theo ánh nắng vương nơi sân gà.

"Vậy thì... ta cũng ăn được." Ôn Oanh cười khẽ.

Thứ có thể làm Yến An thích, cho dù cô bảo là "thối", thì chắc hẳn vẫn có hương vị riêng, đáng để thử.

Nghe nàng nói thế, Yến An bật cười:

"Được rồi, mai mốt ta làm cho ngươi ăn thử."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!