Chương 45: Ngươi lo cho ta?

Yến An trong lòng canh cánh không yên, nhưng vừa ra cửa chưa đi được bao xa, đã thấy từ đằng xa một phụ nhân mang giỏ tre trên lưng đang đi về phía cô.

Nhờ thị lực hiện giờ tốt hơn xưa, Yến An nhìn rõ người nọ chính là Ôn Oanh. Thấy nàng không có gì bất thường, vẻ mặt cũng ổn, Yến An mới tạm yên lòng.

Bóng người nơi xa bắt đầu bước gấp, chẳng mấy chốc đã chạy tới trước mặt Yến An, trong mắt đầy lo lắng mà nhìn cô dò xét.

"Ngươi sao lại ra ngoài?"

Yến An thấy sắc mặt Ôn Oanh không khác thường, lúc ấy mới mở miệng: "Thấy ngươi về trễ quá, ta nghĩ trong lòng không yên, nên định ra ngoài tìm một chuyến."

Ôn Oanh khẽ ồ lên, rồi liền mím môi mà cười, nụ cười kia nhìn đến khiến Yến An cả người không được tự nhiên, không nhịn được mà giận dỗi: "Cười cái gì mà cười! Đói muốn chết rồi đây!"

Ôn Oanh tiến lên, nắm lấy một tay cô kéo về hướng nhà: "Được, vậy thì về nhà nấu cơm ăn thôi."

Yến An: "..."

Cô không nhịn được giãy giụa một chút: "Về thì về, ngươi kéo ta làm gì."

"Ừm, đi thế này nhanh hơn một chút." Ôn Oanh nhẹ giọng nói.

Yến An: "..." Cảm thấy ta đi chậm chạp à?

Cô không nói gì nữa, Ôn Oanh quay đầu nhìn cô với vẻ giận dỗi im lặng, trong mắt không khỏi thoáng ý cười. Miệng thì nói là đi nhanh hơn, kỳ thực bước chân nàng chẳng nhanh hơn bao nhiêu, thậm chí còn cố tình chậm lại.

"Ngươi hôm nay sao lại về muộn như thế?" Yến An không nhịn được mở lời hỏi.

"Hôm nay có một bài văn chưa hiểu thấu, nên đến hỏi thêm Dịch tiên sinh một lúc." Giọng Ôn Oanh nhẹ nhàng, nghe vào tai khiến người ta dễ chịu vô cùng.

Yến An ồ một tiếng rồi chẳng nói gì thêm.

"Ngươi lo cho ta sao?" Cô không nói, nhưng Ôn Oanh lại chủ động hỏi.

Sắc mặt Yến An lập tức sa sầm, không chịu nhận: "Ai lo cho ngươi chứ."

Nghe cô lầm bầm đầy bất mãn mà chẳng hợp lòng dạ, khóe môi Ôn Oanh càng hiện ý cười rõ ràng, tay cũng nắm lấy tay Yến An chặt thêm mấy phần.

Về đến nhà, Ôn Oanh đem cỏ heo trong giỏ tre mang ra hậu viện cho heo ăn. Qua một đoạn thời gian chăm nuôi, đàn heo kia thịt cũng lớn lên thấy rõ, cứ theo đà này, sợ rằng đến giữa năm là có thể xuất chuồng được rồi.

Yến An thì trông lửa trong bếp, tối nay vẫn là Ôn Oanh xuống bếp nấu ăn. Nàng thái ít tỏi hẹ trộn cùng thịt dê khô xào lên, thêm ít rau xanh, bữa tối lại được giải quyết.

Nay trong nhà đã khá khẩm hơn nhiều, Yến An cũng không để cả nhà ăn chay suông nữa, hễ có thể là phối hợp mặn ngọt đan xen, lại thêm mấy món bổ huyết dưỡng khí thường ngày, cố gắng bù đắp cho thân thể Ôn Oanh vốn đã không tốt từ trước.

Ngoài ra cô gần đây cũng đang để tâm đến việc xem nhà ai có bò sữa hay dê cho sữa, muốn mua ít sữa cho Ôn Oanh uống. Tuy nói giờ mới bồi bổ thì đã muộn, nhưng Yến An cảm thấy ít ra cũng phải cố hết sức. Nếu sau này có không được gì, thì cũng đã từng tận tâm vì nàng.

Buổi tối tắm gội với Yến An mà nói vẫn là một cửa ải, cô không khỏi thở dài cho việc tiệc rượu ngày mốt.

Ôn Oanh đang giúp cô xoa dầu thuốc, nghe tiếng thở dài liền hỏi: "Sao thế?"

Yến An lại thở dài: "Ngày mốt phải nấu tiệc rượu rồi."

Không biết đến lúc đó thân thể có dễ chịu hơn chút nào không, bằng không thật sẽ ảnh hưởng đến tay nghề mất.

Nghe cô nói vậy, Ôn Oanh mím môi: "Ngày mốt ta sẽ đi cùng ngươi."

Như vậy, những việc mà nàng có thể làm được đều có thể thay Yến An lo toan, không để cô phải động tay đến.

Yến An theo bản năng định quay đầu nhìn nàng, kết quả kéo đến vết thương sau lưng đau điếng mà bật ra tiếng rên khẽ. Còn chưa kịp mở miệng, Ôn Oanh đã tiếp lời: "Ngươi như thế, ta cũng chẳng yên tâm để ngươi đi một mình."

Dù có Chu Tiểu Lộ hỗ trợ, nhưng vạn nhất Yến An có việc gì, Chu Tiểu Lộ cũng không tiện quá mức thân cận, vẫn là nàng phải đi theo mới yên lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!