Chương 44: Cô không thể rời xa Yến An được nữa

Yến An ngửa đầu ra sau, đôi mày vô thức nhíu chặt lại.

"Nào đến nỗi vậy chứ? Ta vẫn chưa đến mức trở thành phế nhân đâu."

Cô chỉ là lưng bị thương, chân bị trật, chứ nào phải không thể tự mình ngồi dậy ăn cơm!

Cô chỉ bị thương ở lưng, trẹo chân, chứ đâu đến mức không thể tự mình ngồi dậy ăn cơm!

"Không phải phế nhân, chỉ là sợ ngươi đau." Ôn Oanh mím môi, nhẹ giọng giải thích.

"Nhưng như vầy cũng thật là kỳ quái a." Yến An lẩm bẩm, cô nằm sấp trên giường, Ôn Oanh thì đem bàn ăn dời đến cạnh giường, chu đáo đến mức khiến Yến An nghẹn lời không biết nói sao cho phải. Mà nằm trên giường dùng bữa, dù nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ cục.

Ôn Oanh thấy cô không tình nguyện, dịu dàng hỏi: "Vậy ngươi muốn ăn thế nào?"

"Ngươi giúp ta một tay, đỡ ta ngồi dậy đến chỗ bàn ăn." Yến An nghĩ ngợi rồi nói. Vết thương của cô chủ yếu nằm ở nửa thân bên trái, chỉ cần tay phải không động tác mạnh, thì nỗi đau vẫn còn nằm trong phạm vi có thể chịu được.

Ôn Oanh tuy vẫn còn lo lắng, nhưng dưới sự kiên quyết của Yến An, nàng rốt cuộc vẫn đến bên giường, chỉ là không phải đỡ cô ngồi dậy, mà trực tiếp bế ngang cô lên, đặt xuống ghế, còn không quên khoác thêm áo ngoài cho cô khỏi bị nhiễm lạnh.

Yến An: "......"

Cô có chút ngơ ngẩn. Cảm giác bản thân được Ôn Oanh chăm nom như vầy... sao mà giống một kẻ yếu ớt mềm mại đến thế.

Chờ Yến An ngồi ổn thỏa, Ôn Oanh liền bới một bát canh đặt bên tay cô, cẩn thận dặn dò:

"Nếu không được, thì gọi ta."

Yến An mím môi, lén liếc nhìn Ôn Oanh một cái, bụng nhủ thầm: mình nào đến nỗi không được, chẳng lẽ đến canh cũng không uống nổi?

Thế nhưng... uống canh thì cần một tay cầm muỗng, một tay bưng bát.

Yến An: "..."

Nếu đặt bát lên bàn để uống thì bắt buộc phải cúi người ghé miệng xuống, mà như thế lại kéo động đến vết thương nơi lưng, đau đến khó chịu.

Thấy cô lặng lẽ không nhúc nhích, Ôn Oanh khẽ thoáng ý cười trong đáy mắt. Nàng không ngồi đối diện Yến An, mà ngồi ngay bên cạnh, đưa tay nâng bát canh, giơ lên ngang tầm miệng cô, ý bảo cô cứ thế mà uống.

Yến An thấy thế cũng đành ngoan ngoãn cầm muỗng, thổi nguội rồi uống, không dám bướng bỉnh nữa.

Ôn Oanh nhìn dáng vẻ cô an tĩnh uống canh, khoé môi mỉm cười, nhưng trong đáy mắt lại thấp thoáng chút đắng cay.

"Hết rồi."

Yến An uống xong nửa bát thì nói.

"Được." Ôn Oanh nghe xong, liền đem bát đặt lại lên bàn, kéo gần thức ăn lại phía Yến An cho cô tiện gắp.

"Ngươi đừng lo cho ta nữa, mau ăn phần mình đi." Yến An nhìn nàng ngồi cạnh mình, giống như tiểu nha đầu hầu hạ người bệnh, liền cảm thấy có phần buồn cười. Cô thật chưa đến mức phải hầu hạ như thế.

"Ừ, ta đang ăn đây." Ôn Oanh gắp một đũa cơm đưa vào miệng, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi Yến An, lúc nào cũng quan sát xem cô có cần gì chăng.

Yến An: "......"

Hai người dùng bữa, vốn dĩ không cần làm quá nhiều món. Buổi tối hôm ấy, ngoài món cá vược hấp thanh đạm, chỉ có thêm một dĩa cải thìa xào hái trong vườn và một nồi canh rau cải đậu hũ. Hai người ăn như vậy là vừa đủ.

Yến An gắp một cọng cải thìa, chậm rãi nhai, có lẽ vì là rau mùa đông nên khi ăn vào có vị ngọt thanh. Đối với cô, người đã ăn không biết bao nhiêu tiệc tùng thịnh soạn, thì món rau này lại là thứ ngon nhất.

"Ngươi nấu bây giờ cũng ra vị ngon rồi." Yến An không nhịn được nói.

Trước kia lúc ăn rau dại, Ôn Oanh sợ chưa chín nên thường nấu kỹ quá đà, mất hết vị giòn non. Nhưng bây giờ, có thể thấy rõ ràng tay nghề đã nâng cao nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!