Chương 43: Lột đồ kiểm tra

Câu nói "ngươi còn lớn hơn cả huyện lệnh" vừa thốt ra, sắc mặt phụ thân của Ôn Oanh liền đen như đáy nồi.

Yến An không muốn dây dưa thêm, kéo tay Ôn Oanh lại một lần nữa hướng về phía cổng nhà mà đi.

Thế nhưng người nhà họ Ôn phen này tới đây vốn là có mưu đồ, giờ mục đích chưa thành, sao có thể cam tâm dễ dàng buông bỏ?

Hai đệ đệ của Ôn Oanh lập tức vòng lên chặn đường, liếc mắt nhìn khuôn mặt của Yến An một chút, rồi lại quay sang Ôn Oanh mà nói:

"Tỷ à, các người đối đãi với phụ mẫu như vậy, đó chẳng phải quá đáng lắm sao?"

Ôn Oanh đưa mắt lạnh lùng nhìn hai kẻ ấy, tay kia không bị Yến An nắm lấy thì chầm chậm siết chặt thành quyền.

Nàng vốn chẳng ưa gì ánh mắt bọn họ nhìn Yến An.

Hai đệ đệ kia ánh mắt chốc chốc lại lén lút liếc sang mặt Yến An, rồi ghé sát Ôn Oanh mà hạ giọng bảo:

"Phụ mẫu chỉ muốn tụi ta tới học nấu ăn với tẩu tử thôi mà. Sau này ta với đệ đệ cũng có thể ra ngoài tìm việc mà làm, cũng đỡ gánh nặng trong nhà, chẳng phải tốt hay sao?"

"Với lại... tẩu tử thật sự đẹp lắm."

Tới câu sau cùng, trong giọng nói kia chan chứa vẻ mập mờ đầy ám chỉ.

"A!"

Một tiếng kêu đau xé tan không trung, mọi người còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy Ôn Oanh vùng khỏi tay Yến An đang nắm, gương mặt lạnh như băng hướng về phía đệ đệ cao to hơn nàng mà ra tay. Mỗi một quyền, mỗi một cú đánh đều nhắm ngay chỗ hiểm trên thân đối phương! (Editor: e cũng mê chị Oanh ạ)

Tứ đệ của Ôn Oanh lau vết máu nơi khóe miệng do bị đánh, trừng mắt nhìn nàng, sợ hãi quát lên: "Ngươi điên rồi sao?!"

Ôn Oanh không đáp lời, chỉ là mỗi quyền đánh xuống đều dốc hết sức, rơi thẳng lên thân hắn. Tuy trông đệ đệ nàng vóc người cao lớn hơn nàng, nhưng so với thân thể thường ngày quen làm việc nặng của Ôn Oanh thì vẫn là kém xa, bị nàng đánh cho thân thể cong quắp, miệng không ngớt tru tréo những lời ô uế.

Thấy tình hình bất ổn, ngũ đệ nàng xông lên định ngăn cản, kết quả lại bị Ôn Oanh đấm thẳng một quyền vào mắt.

Mẫu thân Ôn Oanh trông thấy hai nhi tử bảo bối đều bị đánh, lập tức gào lên một tiếng thảm thiết động trời, xông thẳng về phía Ôn Oanh, vừa nhào tới vừa mắng nàng đáng chết.

Yến An từ cơn kinh hãi ban đầu tỉnh lại, thấy tình huống vượt quá mức bình thường, chẳng màng giữ mặt mũi nữa mà cất giọng thét vang gọi Lý thẩm cứu mạng.

Lúc trước khi đánh nhau cũng đã tạo ra động tĩnh không nhỏ, bên nhà Lý thẩm đã lờ mờ nghe được tiếng vang, vốn còn đang lưỡng lự không biết có nên ra xem hay không, lần này nghe tiếng của Yến An thì cả nhà lập tức vớ lấy thứ có thể làm vũ khí, xông thẳng ra cửa.

Vừa ra khỏi cửa đã chạy về phía nhà họ Yến, thấy cảnh tượng trước mắt chính là Yến An bị một phụ nhân đẩy ngã nhào xuống đất, còn Ôn Oanh thì bị người vây đánh. Tuy nàng vẫn gắng chống trả nhưng rốt cuộc lực mỏng không địch nổi số đông, đã rơi vào thế hạ phong.

Thấy tình cảnh đó, Lý thẩm trợn mắt đỏ hoe, nắm chặt đòn gánh, lao tới gõ thẳng một gậy lên thân phụ nhân đang túm tóc Ôn Oanh, kế đó cây đòn như mọc mắt mà quét thẳng lên hai nam nhân lực lưỡng, tách bọn chúng ra khỏi Ôn Oanh.

"Đánh mau! Bọn buôn người đó!" Châu Tiểu Lộ bỗng nhiên quát to.

Phụ tử nhà họ Lý cũng hết sức ăn ý, gậy gộc cùng lúc vung lên quét tới bốn người bên kia. Trong chớp mắt, người nhà họ Ôn bị đánh đến khóc cha gọi mẹ, miệng không ngừng kêu oan rằng họ không phải bọn buôn người. Nhưng chưa kịp mở miệng giải thích đã lại ăn thêm một gậy, chỉ còn biết cắm đầu bỏ chạy.

Ngay cả Ôn lão gia vốn giữ thể diện nhất cũng không giữ nổi nữa, bị đánh cho tập tễnh chạy ra xa. Lúc đã chạy được một quãng, lão ta vẫn không quên quay đầu quát lên giận dữ:

"Ôn Oanh, ngươi như thế cẩn thận chuốc lấy báo ứng!"

"Lắm lời!" Châu Tiểu Lộ liền tiện tay ném thẳng cây củi đang cầm về phía lão Ôn!

Thế nhưng giờ khắc này, Ôn Oanh chẳng màng nhìn tới đám người kia, vội vàng chạy đến đỡ lấy Yến An đang ngã dưới đất. Thấy cô sắc mặt đau đớn, mắt Ôn Oanh tức thì đỏ hoe.

"Yến An, ngươi thế nào rồi..." Ôn Oanh muốn đỡ cô dậy, nhưng nhìn thấy vẻ đau đớn trên mặt cô thì lại chần chừ không dám động mạnh, vành mắt càng đỏ, tưởng chừng sắp khóc.

Yến An hít mạnh một hơi lạnh, nhưng vẫn không quên trấn an:

"Không sao... chỉ bị trẹo một chút thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!