Sau năm mới, khi Yến An cùng Ôn Oanh đến chúc Tết trưởng thôn, liền thuận tiện đem số tiền còn thiếu trả hết một lượt. Về phần vì sao có thể bỗng dưng lấy ra được ngần ấy bạc mà hoàn nợ, nguồn gốc tự nhiên là đổ lên người Kỷ Uyển.
Bằng không, Yến An làm đầu bếp cho thôn, dù có bận rộn đến chết đi trong mấy ngày giáp Tết, cũng không thể trong chớp mắt kiếm ra năm mươi quan mà trả nợ người ta cho được!
Sau Tết, từ mồng ba trở đi, lại có người lần lượt tổ chức tiệc rượu, mà phần nhiều là rượu tang.
Khi còn nhỏ, Yến An thường theo mẹ về quê đón Tết, mỗi lần vào dịp ấy, trong thôn chẳng mấy khi dứt tiệc tang, bởi vậy mà cô từng lấy làm nghi hoặc, chẳng hiểu vì điều gì người già trong thôn đều qua đời vào đầu năm.
Mãi đến sau này, cô thật chẳng nhịn được nữa, đem điều ấy hỏi ra miệng, mới từ mẹ mà hay được: với người già, mùa đông là khoảng thời gian khó chống chọi nhất, rất nhiều cụ ông cụ bà không trụ nổi, sẽ lần lượt ra đi vào mùa đông. Mà Yến An mỗi lần về thôn đều là dịp đầu xuân, cho nên mới giữ lại trong lòng cô cái ấn tượng rằng cứ đến Tết thì lại có nhiều người mất.
Tiệc tang tự nhiên chẳng thể đặt lịch từ sớm, hầu hết là tìm được ai thì dùng người ấy, bởi vậy trong khoảng thời gian này, Yến An còn bận rộn hơn cả những ngày trước Tết.
Ôn Oanh bởi lo lắng nếu không có nàng giúp sức thì Yến An nhất định sẽ mệt nhọc quá độ, liền dứt khoát trì hoãn việc đi học của mình với Dịch Thư Hoa, định bụng chờ qua đợt bận rộn này rồi lại tiếp tục.
Trước cảnh tượng ấy, Yến An tất nhiên là không muốn thấy. So ra, cô có thể kiếm ít đi một chút, chậm rãi cũng chẳng sao, nhưng không thể mãi kéo theo Ôn Oanh, khiến nàng hi sinh việc đọc sách học chữ.
Hai ngày đầu bận rộn, Yến An đã bắt đầu suy tính người để thuê làm ngắn hạn. Cuối cùng sau khi trông thấy Chu Tiểu Lộ, trong lòng cô đã có quyết định. Tay xách vài món lễ mọn đến nhà Lý thẩm, muốn hỏi thử ý Chu Tiể uLộ, xem nàng có bằng lòng đến giúp mình làm công ngắn ngày hay không.
Chu Tiểu Lộ nghe được ý định của cô thì thoáng ngẩn ra một chốc, kế đó là vui mừng mười phần:
"Thật sự có thể sao?"
Một bên, Lý thẩm nghe được cũng không khỏi sửng sốt, hiển nhiên không nghĩ tới Yến An lại đi tìm người đến giúp.
"Ừm, các người cũng biết Ôn Oanh hiện nay đang học hành, ta không muốn nàng vì giúp ta mà lỡ dở chuyện đèn sách, nên nghĩ tìm một người chia sẻ bớt phần việc ấy." Yến An gật đầu, "Chính là khi nào có tiệc rượu, thì đi theo ta đến nhà chủ tiệc làm việc, mỗi ngày khoảng ba mươi văn, ngươi xem có chấp thuận được không?"
Nói tới đây, trong lòng Yến An có đôi phần băn khoăn. Bởi nói chuyện giá bạc với người quen là điều khó xử nhất, lỡ như nói không khéo, thật sự có thể tổn thương đến tình cảm. Nhưng thời gian qua cùng Chu Tiểu Lộ tiếp xúc, Yến An đại khái cũng hiểu được tính tình nàng ra sao, nghĩ nàng không phải hạng người được đằng chân lân đằng đầu.
Hiện nay giá thuê người làm ngắn hạn trong thôn là hai mươi văn một ngày, Yến An tự thấy mình đưa ra ba mươi văn đã coi như công bằng, lại thêm việc làm tiệc rượu còn bao cơm. Phải biết khi xưa Ôn Oanh nhận thầu một mẫu ruộng của người ta cũng chỉ có hai mươi bảy văn, ấy là nàng còn được giá cao hơn người thường.
"Ta tất nhiên đồng ý!" Chu Tiểu Lộ hơi có phần kích động mà nói, nhưng vừa dứt lời, trên mặt nàng lại hiện ra chút do dự, ánh mắt hướng về Lý thẩm, tựa hồ đang hỏi bà có đồng ý hay không.
Từ khi gả về đây, nàng chủ yếu là giúp việc nhà, hoặc thi thoảng may vá cho người khác để kiếm chút đỉnh phụ gia dụng. Nay nếu đi giúp Yến An, ngày đó trong nhà sẽ thiếu mất một người lao động.
Nhưng... nàng thật lòng muốn kiếm ít tiền riêng, hơn nữa ba mươi văn một ngày, đã cao hơn hẳn phần đông người làm trong thôn rồi.
Lý thẩm mỉm cười hài lòng, nói:
"Nếu ngươi muốn đi thì cứ đi, không sợ mệt là được. Chờ ngươi kiếm được tiền, thì giữ lấy mà dùng, không cần nộp chung vào nhà."
Nay trong nhà vẫn do Lý thẩm làm chủ, từ trước đến nay tiền nong đều do bà thu về rồi phân phối.
Đôi mắt Chu Tiểu Lộ lập tức rạng rỡ, vui mừng níu lấy tay Lý thẩm mà reo lên:
"Tạ ơn nương!"
Yến An thấy nàng đáp ứng thì cũng nhẹ nhõm không ít, cười nói:
"Ngày mai đã có tiệc rồi, giờ Mão sẽ phải khởi hành, ngươi làm được chứ?"
"Ta làm được!" Chu Tiểu Lộ đáp liền không chút do dự.
"Vậy thì quyết định vậy đi." Yến An hoàn toàn yên lòng. Khi trở về nhà, Ôn Oanh vẫn chưa về, đang ra ngoài cắt cỏ heo. Đợi nàng về, Yến An liền đem chuyện kể lại cho nàng biết.
"Về sau ngươi không cần theo ta nữa, ta đã mời Tiểu Lộ đến giúp, sau này ngươi chỉ cần chuyên tâm đọc sách là được."
Ôn Oanh vừa về tới, gùi trên lưng còn chưa kịp gỡ xuống thì đã nghe được câu ấy, không khỏi khẽ nhíu mày:
"Tẩu tử đã đồng ý rồi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!