Thanh âm tựa tiếng thở than khẽ khàng, lại giống một quyền trầm trọng giáng thẳng vào lòng ngực.
Tim Yến An thoắt co rút, khẽ động một nhịp, chợt thấy người nhẹ hẫng, khí lực tựa hồ tiêu tán, mơ hồ như thoát hồn.
Người này... thật là chẳng biết chừng mực, càng lúc càng được thể lấn tới. Yến An cắn nhẹ môi, thầm nghĩ trong lòng.
"Ngươi... buông tay trước đi, ta hiểu rồi." Yến An trầm mặc giây lâu mới cất tiếng, cô nghĩ rằng, có dịp phải cùng Ôn Oanh nói rõ ranh giới đối nhân xử thế. Nếu nàng cứ thế tùy tiện ôm ấp, cọ quẹt, sẽ khiến người khác sinh lòng hiểu lầm.
Giống như kiểu mấy cô gái cong lại tưởng những hành động thân mật của gái thẳng là vì thích mình vậy. Để tránh hiểu lầm kiểu đó, chỉ có thể ngăn người ta phát ra những hành động dễ gây hiểu lầm như vậy.
Mà hai người đều là cong... thì lại càng không nên như thế.
Cơ thể Ôn Oanh khựng lại một chút, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn buông tay lui về sau, lặng lẽ nhìn bóng lưng Yến An thật lâu.
"Ngươi thật sự không giận nữa à?" Ôn Oanh hỏi, giọng hơi nhỏ.
"Ừ, thật đó, vốn dĩ cũng không nên giận." Yến An mím môi, nói đến câu sau thì có hơi không thật lòng.
Dựa theo bộ dạng vừa rồi của Ôn Oanh, bảo không giận là dối trá. Tại sao nàng lại hằm hằm mặt mũi với mình? Ai thèm nhịn nàng chứ, đáng giận thì cứ giận thôi!
Lời đầu nói còn ổn, về sau càng nói càng khó nghe, khiến Ôn Oanh không nhịn được bật cười khẽ.
"Muốn giận thì giận, cần gì phải nói lời trái lòng mình." Nghe câu cuối là biết cô đang gỡ gạc thể diện.
Yến An nghẹn lời, quay đầu liếc nàng một cái, ánh mắt như thể oán trách, rõ ràng ngươi đã nhận ra, vậy cần gì phải nói toạc ra? Tự mình biết là được, có đâu lại vạch trần như thế!
"Chuẩn bị thức ăn đi! Bằng không tới bao giờ mới có cơm mà ăn?" Yến An nhíu mày, giọng có phần gắt gỏng.
Thế nhưng dáng vẻ kia, trong mắt Ôn Oanh, lại giống hệt tiểu miêu con đang cố giơ vuốt dọa người, chẳng khiến ai sợ, trái lại chỉ thấy đáng yêu, khiến người ta muốn ôm chầm lấy mà x** n*n.
Ôn Oanh đè nén khát vọng dâng lên trong lòng, ánh mắt vô thức trầm xuống vài phần. Nàng đến nay vẫn chẳng rõ vì sao Yến An cứ phải phân biệt rõ ràng ranh giới cùng mình, rõ ràng với tình cảm hiện tại, nếu không có gì biến đổi, sau này sẽ cùng nhau đi đến bạc đầu.
"Được, ta chuẩn bị ngay." Ôn Oanh thu liễm tâm tình, giọng nói trở lại như thường.
Yến An hừ khẽ, vội vàng trở lại với món cá kho trong nồi, nhanh tay lật mặt, tránh để cháy khét.
Sau đó, hai người chẳng ai nhắc tới chuyện nhà họ Ôn nữa, tựa như đã có ngầm ý chung, coi như người Ôn gia đều chẳng còn trên đời, từ nay về sau chỉ còn hai người nương tựa vào nhau.
Khi bữa cơm tất niên được chuẩn bị xong. Lần này, hai người không dùng cơm tại bếp như thường, mà đem hết món ăn bày ra đường đường trong sảnh chính. Dưới bàn đã đặt sẵn một chậu than hồng, phủ lên một tấm khăn bàn lớn, giữ ấm khí bên trong. Lúc dùng cơm chỉ cần thò chân vào, tức thì ấm áp lan tỏa, gió lạnh cũng chẳng còn.
Hôm nay muốn sáng sủa hơn đôi chút, hai người xem như đã tiêu xài xa xỉ, thắp hẳn hai ngọn đèn dầu để chiếu sáng.
"Ôn Oanh, giao thừa vui vẻ." Yến An rót hai chén rượu đồ tô, nâng chén hướng nàng nói.
Ôn Oanh ngẩng đầu, dưới ánh đèn vàng cam, khuôn mặt trắng trẻo của Yến An như phủ lên một tầng sắc mật, lúc cô nhìn lại, ánh mắt phảng phất một nét ôn nhu hiếm thấy.
Tim Ôn Oanh khẽ đập rộn lên vài nhịp, bị dung nhan ấy của Yến An làm mê hoặc.
"Yến An, chúc mừng đêm giao thừa." Ôn Oanh dịu dàng đáp.
Ánh mắt hai người giao nhau, Yến An cười rạng rỡ: "Chúc chúng ta năm sau, nhất định sẽ tốt hơn!"
Yến An không thích mấy lời chúc sáo rỗng hoa mỹ, chỉ muốn nói một lời mộc mạc: tốt hơn là đủ.
"Năm sau của chúng ta, nhất định sẽ càng thêm tốt lành." Ôn Oanh mỉm cười lặp lại lời cô, ánh mắt sáng như sao đêm.
Sang năm, nàng vẫn muốn cùng Yến An, vun vén cho mái nhà nhỏ này thêm vững bền.
Yến An cùng nàng bật cười, cạn chén rượu, không nhịn được liền khúc khích bật cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!