Một câu nói làm Yến An bỗng dưng cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.
Cô lần nữa đưa mắt nhìn sang Ôn Oanh, liền thấy nàng đã thong thả lật giở quyển sách đặt trên đùi mà đọc tiếp, vẻ yên tĩnh ấy như thể câu nói ban nãy chẳng phải từ nàng mà ra.
Trong lòng Yến An bỗng dâng lên trăm mối suy nghĩ, vừa sợ hãi, lại như nhẹ nhõm; rõ là muốn yên tâm, lại bởi suy đoán của chính mình mà càng thêm bất an.
Cô thật lòng muốn biết, phải chăng Ôn Oanh đã nhận ra điều gì. Bằng không, vì sao những lời mình nói, nàng lại tiếp nhận một cách nhanh đến vậy?
Nếu thực sự nàng đã phát giác điều gì, tại sao lại không vạch trần?
Trong đầu Yến An xoay vòng trăm mối rối ren, nhưng khi nhìn đến khuôn mặt an nhiên, ôn hòa của Ôn Oanh, coi lại không thể mở miệng thú nhận điều gì.
Nếu như quả thật nàng đã nhận ra, mà còn có thể chấp nhận, không nói ra, thì bản thân mình cũng không cần phải tự tay vạch trần? Đôi bên đều ngầm hiểu trong lòng, chẳng phải càng tốt?
Nghĩ như vậy, lòng cô chợt nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Có phải, điều này cũng đồng nghĩa với việc, cô trước mặt Ôn Oanh đã thật sự là chính mình, chứ chẳng phải nguyên chủ ban đầu?
Không rõ vì sao, chỉ một ý nghĩ như vậy cũng đủ khiến Yến An thầm sinh vui sướng.
Nghĩ lại câu nói ban nãy của Ôn Oanh, cô khẽ thở dài trong lòng.
Nếu có thể có cơ hội dẫn nàng đi nhìn ngắm những sản vật của thời hiện đại thì hay biết mấy. Khi ấy, những điều cô từng kể, Ôn Oanh sẽ chẳng còn phải cố tưởng tượng để hiểu được nữa.
___
Trong lúc bận rộn, thời gian đã đến dịp Tết, đây cũng là lần đầu tiên Yến An đón Tết ở thế giới này.
Có lẽ không chỉ riêng Yến An mà ngay cả Ôn Oanh cũng rất để tâm, sáng sớm nàng đã dậy và bắt đầu bận rộn.
Mấy đôi câu đối trong nhà lần này đều do chính tay Yến An viết. Từ khi còn ở hiện đại, năm nào đến tết, câu đối trong nhà đều là cô tự tay viết. Mẹ không chỉ treo trong nhà, mà còn viết thêm rất nhiều để khi khách đến ăn cơm ở quán, người sẽ vui vẻ tặng mỗi người một bộ, còn không quên nhấn mạnh rằng là do chính tay con gái viết.
Theo năm tháng, nét bút của Yến An càng thêm thuần thục, dần dà còn có người tìm đến tận quán chỉ để cầu một bộ câu đối cô viết.
Lúc này, ánh mắt Ôn Oanh nhìn đôi câu đối dán trên khung cửa chính đầy nhu hòa. Đôi câu đối ấy là do nàng hôm qua ngồi bên cạnh Yến An, nhìn cô viết xong rồi cùng nhau dán lên. Không chỉ ở gian chính, hễ nơi nào có cửa, đều có dán câu đối. Trên cánh cửa còn có một chữ "Phúc" to được dán ngược.
Khi Yến An thức dậy, trong nhà đã được Ôn Oanh thu xếp chu toàn. Bởi hôm nay là ngày tết, nên từ hôm qua, Ôn Oanh đã tạm ngừng việc đến nhà Dịch Thư Hoa học, việc nghỉ ngơi này sẽ kéo dài đến mồng ba, coi như được một dịp hiếm hoi để thong thả.
"Ngươi sao dậy sớm vậy?" Yến An ngáp một cái nhỏ, vươn người, có chút lười biếng.
Tuy hôm qua chẳng mở tiệc rượu, nhưng hai người cùng nhau quét tước trong ngoài, cũng đủ khiến người mệt nhoài.
"Ngủ đủ rồi thì dậy." Ôn Oanh mỉm cười đi đến bên Yến An, chỉnh lại y phục cho cô, đồng thời khéo léo vuốt tóc cô ra sau tai.
Yến An ừ một tiếng, lại không kìm được nói: "Bỗng nhiên rảnh rỗi như vậy thật sự hơi không quen."
Dạo trước bọn họ tiếp liền mấy đám tiệc, bận đến độ chẳng có cả thời gian nghĩ ngợi. Nay bỗng dưng ngừng hẳn, Yến An trái lại thấy hoang mang.
Bận rộn thì có vất vả, nhưng cũng là khi thu nhập dồi dào nhất. Không tính trước đó, chỉ tính mấy hôm giáp tết thôi đã kiếm được tám chín quan, so với đi làm thuê cho người ta thì vẫn khá hơn nhiều.
Nghe cô nói, Ôn Oanh cũng cảm thấy hơi buồn cười. "Ngươi từ bao giờ cũng thành số bận bịu rồi?"
Trước đây, mỗi lần Ôn Oanh muốn giúp cô làm việc, đều bị Yến An mắng là lo chuyện bao đồng, mệnh khổ chịu khó.
Yến An: "..."
Nếu không vì cuộc sống, làm sao cô có thể thành ra như vậy!
"Sáng nay muốn ăn gì?" Yến An hừ một tiếng, chuyển chủ đề.
"Ngươi muốn ăn gì?" Ôn Oanh hỏi lại, ánh mắt nhẹ nhàng nhìn Yến An.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!