Chương 36: Mặc kệ tất cả, ôm ngủ thôi

Yến An im lặng, dù tự thấy mình từ nhỏ đã là người thông minh, nhưng so với Ôn Oanh, chút thông minh ấy lại thấy chẳng đủ dùng.

"Ngươi không thấy rối là được rồi." Yến An lẩm bẩm một câu, giọng có chút chua xót. Nếu mình cũng có được đầu óc như Ôn Oanh thì tốt biết bao, học cái gì cũng nhanh hơn nhiều, như vậy cũng tiết kiệm được không ít thời gian.

Hai người ở trong phòng học một lúc lâu, ánh đèn dầu quả thật quá mờ, Yến An dụi mắt nói: "Đừng học nữa, đợi mai ban ngày học tiếp."

Ngọn đèn dầu nhạt nhòa, ánh sáng yếu ớt lay lắt, chiếu lên đồ vật liền đổ bóng, chẳng hay gì cho mắt.

Ôn Oanh nhìn Yến An trông có vẻ mệt mỏi, liền gật đầu đồng ý, bưng đèn dầu trở về phòng. Sau khi Yến An lên giường, Ôn Oanh mới thổi tắt đèn rồi lần mò lên giường trong bóng tối.

Khi Yến An vừa nằm xuống chỗ mình hay ngủ liền cảm thấy có gì đó không đúng. Cảm giác mềm mại, lông mượt dính vào lòng bàn tay, th*n d*** nằm lên cũng mềm hơn bình thường nhiều.

Ngay khoảnh khắc ấy, Yến An đã đoán được.

Chính là tấm da dê mà Ôn Oanh săn được trước đó.

Tấm da dê kia tuy không phải nhỏ, nhưng cũng không đến mức phủ hết cả giường, cho nên phần lớn là được trải về phía Yến An. Nhờ có tấm da dê ấy, Yến An vừa nằm xuống đã thấy ấm áp hẳn lên.

Cô đưa tay sờ thử bên phía Ôn Oanh, quả nhiên Ôn Oanh đang nằm ngoài tấm da dê ấy.

Yến An: "......"

Tấm da dê này, chẳng thể hiểu chuyện một chút, sao không rộng ra mà phủ khắp giường! Cái dáng dấp này không phải đang làm khó cô sao!

Trong lòng Yến An muôn phần bất bình, thầm trách tấm da dê tâm tư hiểm ác, rõ là muốn khảo nghiệm cô đây mà. Giá như có thể đổi người khác tới thi giùm, hoặc chẳng thà để một người chuyên đi thi công chức xuyên tới đây còn hơn!

Cô bứt rứt đến mức suýt cắn nát cả răng. Hai người cùng ngủ một giường, lại chỉ có một tấm da. Một mình cô nằm ấm áp, mặc kệ Ôn Oanh rét lạnh đó chẳng phải là tính cô. Nhưng nếu nằm chung trên da dê, chẳng phải sẽ phải dán sát vào nhau sao!

Một chiếc giường đã là quá mức, nay lại còn chung một lớp da, đúng là chẳng còn chốn nào đặt ranh giới nữa rồi.

"Ôn Oanh, ngươi... có lạnh không?" Sau một hồi giằng co trong lòng, Yến An khẽ mở miệng hỏi.

Ôn Oanh vốn đã lim dim muốn ngủ, nghe câu ấy liền sững lại chốc lát. Dù đầu óc còn mơ hồ, nàng cũng bản năng hiểu rằng không nên trả lời ngay. Đợi qua một chút tỉnh táo hơn, ngay khi Yến An tưởng nàng đã ngủ, có phần không kiên nhẫn, Ôn Oanh mới cất tiếng:

"Có chút lạnh." Nàng đáp, thanh âm như gió thoảng, nhẹ đến không thể nhẹ hơn.

Yến An: "......"

Tấm da dưới thân mềm ấm vô cùng, Yến An nghiến răng, dịch người sang bên một chút, thốt khẽ: "Qua đây ngủ đi."

Cô thầm nhủ, thôi thì buông xuôi vậy, dù sao cũng ngủ chung một giường rồi, lẽ nào người ngoài còn thật lòng tin rằng bọn họ chỉ đơn thuần là bạn ngủ sao? Đã là một giường thì thêm một tấm da có khác gì đâu?

Nghe Yến An nói như vậy, lại thêm giọng nói có phần không vui kia, Ôn Oanh lập tức hiểu rằng lúc này tốt nhất không nên từ chối, nếu không rất có thể Yến An sẽ buông một câu "muốn sao thì tùy".

Nghĩ vậy, trái tim vốn đang yên ả cũng không ngăn được mà đập rộn ràng. Nàng chầm chậm ngồi dậy, rón rén dịch về phía Yến An. Khi thân mình chạm vào lớp da dê mềm mại, khóe môi nàng trong bóng tối liền khẽ cong lên một nét nhè nhẹ.

Sau đó, động tác nàng trở nên nhanh hơn hẳn, thân mình chỉ trong chớp mắt đã sát lại gần, đến khi Yến An kịp nhận ra thì đã bị Ôn Oanh ôm trọn vào lòng.

Yến An: "???"

Yến An: "!!!"

Yến An: "Ngươi làm gì vậy!"

Ôn Oanh hơi sững người: "Da dê chỉ lớn vậy thôi, ôm nhau ngủ sẽ ấm hơn."

Vừa nói, nàng còn duỗi chân ra quấn lấy đôi chân lạnh cóng của Yến An, rồi kéo kín chăn lại, không để chừa một khe hở nào cho gió lùa vào.

Yến An: "......"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!