Chương 35: Như vậy... không đẹp

Có lẽ cảm thấy mất mặt vì bị Ôn Oanh trêu ghẹo, Yến An nảy ý định trả đũa xấu xa của mình! Khi Ôn Oanh đang nhào bột, Yến An liền ở bên cạnh ra đề bài luyện khả năng tính nhẩm của nàng.

Những phép cộng đơn giản thì không làm khó được Ôn Oanh nữa, Yến An ra đề là các phép nhân.

Một vài phép nhân đơn giản nàng vẫn có thể tính nhẩm ra được, chủ yếu là trong phạm vi hai chữ số, nhưng chỉ cần hai số đều vượt quá hai chữ số, nàng liền hơi khựng lại.

Nhìn thấy Ôn Oanh bị làm khó, Yến An khẽ nhướng mày, ánh mắt hiện lên vẻ đắc ý.

Ôn Oanh bất đắc dĩ liếc nhìn cô một cái, tuy nhiên nụ cười vương nơi khóe môi vẫn không hề phai nhạt.

Chỉ là Yến An cũng hiểu rõ, sau này e rằng Ôn Oanh có thể thuần thục sử dụng đủ loại khẩu quyết tính toán, những đề này chắc chắn không còn làm khó được nàng nữa.

Ôn Oanh chẳng khác nào một miếng bọt biển khô, chỉ cần đặt vào nước là sẽ điên cuồng hút vào, hấp thu làm đầy chính mình.

Ôn Oanh nhào bột xong, nhân lúc nàng đang kéo mì, Yến An liền bắt đầu nhóm lửa đun nước, dự định làm một phần mì dọn đơn giản.

Trong nhà vẫn chưa mua lợn con, nhưng chuyện này thì không cần lên thành, chỉ cần hỏi thăm xem nhà ai có bán lợn con là được.

Mì vừa xong, Yến An bưng bát mì nóng hổi trong tay, ăn một miếng mà lòng ngập đầy thoả mãn. Đặc biệt khi ôm bát trong tay, hơi nóng lan ra, sưởi ấm cả những ngón tay đang lạnh buốt.

"Lát nữa chúng ta cùng lên núi đào thêm ít măng đông nữa, được không?" Ôn Oanh đề nghị, bây giờ trong nhà tiêu tiền như nước, nếu có thể đào thêm chút măng đông đem bán thì ít nhiều cũng thêm được một khoản thu nhập, như vậy áp lực của Yến An cũng không đến nỗi quá lớn.

"Không cần, ngươi ở nhà luyện chữ đi, ta ra ngoài hỏi xem nhà ai có bán lợn con, ta mua vài con mang về." Yến An từ chối, dù cho mấy chữ Ôn Oanh học đã ghi nhớ rồi, nhưng luyện chữ cũng là chuyện cần phải dành thời gian và công sức.

Tuy cô không phải người của thế giới này, nhưng triều đại nào trong cổ đại mà chẳng yêu cầu sĩ tử tham gia khoa cử phải viết một nét chữ thật đẹp. Chữ viết đẹp, ít nhất khi quan khảo thí nhìn vào bài thi cũng có ấn tượng tốt ngay từ đầu.

"Ta..." Ôn Oanh còn định nói gì đó, lại bị Yến An trực tiếp cắt lời: "Ta biết ngươi muốn góp sức, nhưng việc học và luyện chữ không thể qua loa được. Bản thân ngươi đã thua thiệt người ta mấy năm rồi, chỉ có cố gắng hơn mới có thể đuổi kịp họ nhanh hơn."

Ôn Oanh trầm mặc, cuối cùng chậm rãi gật đầu.

"Ta sẽ không khiến ngươi thất vọng." Ôn Oanh khẽ nói.

Nghe vậy, Yến An ngẩng đầu nhìn nàng, nhíu mày nói: "Ngươi đừng tự gây áp lực cho mình như vậy, chuyện này thành hay không ta đều có thể chấp nhận. Dù không thành, thì cuộc sống của chúng ta cũng sẽ không tệ hơn lúc bắt đầu đâu."

Ôn Oanh nhìn thẳng vào mắt cô, khẽ gật đầu, lộ ra một nụ cười có phần nhẹ nhõm.

Yến An hài lòng gật đầu, ăn xong rửa sạch bát đũa, sau đó cùng Ôn Oanh vào thư phòng.

Yến An viết mẫu những chữ mà Ôn Oanh cần luyện, dạy nàng bố cục trong thư pháp, sau đó thì Ôn Oanh ngồi một bên luyện chữ, còn Yến An thì ghi chép lại toàn bộ chi tiêu của ngày hôm qua.

Cô chia làm hai sổ sách, một là ghi toàn bộ thu chi trong nhà, cái còn lại là vốn đầu tư cho sự nghiệp "thôn trù" của cô. Chỉ khi ghi lại hết những điều này thì sau này mới dễ dàng nhận ra được có lời hay không.

Ghi chép xong xuôi, Yến An chuẩn bị ra ngoài tìm người hỏi xem nhà ai có bán lợn con. Nhưng vừa bước ra cửa, đã thấy Lý thẩm đang đi về hướng nhà họ, nhìn thấy cô liền mừng rỡ reo lên: "Có tin rồi!"

Nghe thấy câu "có tin rồi", Yến An lập tức hiểu được Lý thẩm đang nói tới chuyện gì, mắt sáng lên, nhanh bước tới đón.

"Lý thẩm, tình hình sao rồi?"

Lý thẩm cười rất vui, còn chưa kịp mở miệng thì đằng sau Yến An đã vang lên giọng nói dịu dàng của Ôn Oanh: "Lý thẩm, vào nhà rồi hẵng nói."

Vừa nãy tiếng của Lý thẩm hơi lớn, Ôn Oanh ở trong thư phòng cũng nghe thấy, liền ra mời vào.

"Phải rồi phải rồi, là ta vui quá nên thất lễ. Vào nhà rồi nói tiếp." Yến An hơi xấu hổ, vội vàng kéo tay Lý thẩm vào trong. Lý thẩm cười nói: "Hàng xóm láng giềng với nhau, có gì mà thất lễ với không thất lễ."

Bị hai người kéo vào trong, Ôn Oanh rót trà nóng mang ra, đợi cả hai ngồi xuống, Lý thẩm mới vui vẻ nói: "Cũng xem như là các ngươi gặp may, chính là vị đầu bếp mà trưởng thôn từng thuê trước đây không định làm nữa, cho nên tất cả đồ đạc của ông ta đều định bán đi."

Nghe đến đây, Yến An thoáng sững người, lúc đầu là vui mừng, sau đó lại thấy xót xa.

Cô nhăn mặt nhìn Lý thẩm: "Tất cả đồ đạc ông ta đều bán sao? Bàn ghế, nồi niêu xoong chảo?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!