Bóng người kia ngày càng đến gần, dáng vẻ Ôn Oanh dần hiện rõ trong tầm mắt, tay Yến An đang nắm dây dắt bò cũng siết lại, cô không ngờ Ôn Oanh lại thực sự đến tìm mình.
Khi Ôn Oanh tới gần, nhìn thấy mồ hôi lấm tấm trên trán nàng, trong lòng Yến Ăn chợt xao động, có chút cảm xúc khó tả, giọng cũng vì thế dịu xuống: "Ngươi sao lại tới đây."
Nơi này cách thôn Nam Nhai ít nhất cũng một phần ba đường, theo nhận thức của Yến An, dù có chờ người về thì cùng lắm cũng chỉ đợi ở đầu thôn, đâu ngờ lại đi tìm tận đây.
"Ta thấy trời đã tối, sợ ngươi bị kẹt lại trên đường."
Có lẽ vì chạy quá gấp, Ôn Oanh vừa nói vừa thở hổn hển, trong tay cầm theo một chiếc đèn lồng, như sợ quá muộn sẽ không nhìn rõ đường nên đã chuẩn bị từ trước.
Nghe Ôn Oanh nói vậy, Yến An siết chặt dây dắt bò trong tay, trong lòng chợt dâng lên chút tủi thân, môi mím chặt, cố không để lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng giọng nói vẫn mang theo vài phần uất ức:
"Bị kẹt lại thật, con bò này thế nào cũng không chịu đi." Yến An tức tối trừng mắt nhìn con bò, nó cứ dừng lại gặm cỏ, kéo cũng chẳng nhúc nhích, ít nhất phải ăn hơn nửa canh giờ rồi, lại còn lì lợm hết sức!
Nghe giọng cô, sắc mặt căng thẳng ban đầu của Ôn Oanh cũng dịu đi, khoé môi như mang theo nụ cười mỏng. Nàng đưa chiếc lồng đèn chưa châm lửa trong tay cho Yến An giữ, rồi gỡ gùi sau lưng Yến An đeo mà mang lên lưng mình.
"Không sao, để ta." Ôn Oanh đón lấy dây dắt bò, thử kéo một cái, con bò vẫn đứng im như tượng. Ôn Oanh nhìn quanh một vòng, cuối cùng lấy một miếng vải trong giỏ tre ra che lên mắt con bò, phủ kín tầm nhìn của nó.
Yến An ngây người nhìn động tác của nàng.
Sau khi mắt con bò bị che lại, Ôn Oanh lại thử kéo thêm lần nữa, lần này con bò liền ngoan ngoãn đi theo nàng.
"Yến An, về nhà thôi." Ôn Oanh nghiêng đầu nhìn Yến An vẫn đang đứng ngẩn ngơ.
Yến An hoàn hồn, nhìn con bò bây giờ ngoan ngoãn như vậy mà không khỏi tròn mắt kinh ngạc, "Nó... cứ thế mà đi theo ngươi rồi hả?"
"Ừ." Giọng Ôn Oanh mềm nhẹ, "Bò bị che mắt, không nhìn thấy gì thì sẽ sợ hãi, lúc đó sẽ đi theo người dẫn nó."
Yến An: "......" Học được rồi.
Đi được một đoạn, trời càng lúc càng tối, Ôn Oanh lấy đá lửa ra đốt nến trong đèn lồng, hai người cũng không lo trời tối phải mò đường.
Từ lúc Ôn Oanh xuất hiện dắt bò quay về, tâm trạng Yến An cứ uể oải mãi. Cô chần chừ rất lâu, cuối cùng cắn môi nói: "Ôn Oanh, con bò này của ta... có phải mua sai rồi không?"
"Hử? Sao lại nói vậy?" Ôn Oanh nghiêng đầu nhìn cô, trời tối, ánh nến vàng nhạt nên cũng chẳng thấy rõ được bao nhiêu.
"Là... ta chọn bò không tốt." Giọng Yến An càng lúc càng nhỏ, "Sau này nếu nó kéo xe chở hàng mà lại dừng giữa đường không chịu đi thì phải làm sao?"
Chẳng lẽ lúc đó lại đi bịt mắt nó?
Nghe cô nói vậy, sắc mặt Ôn Oanh trở nên dịu dàng hơn, "Không thể nói như vậy được, bò nào cũng có thể xảy ra tình huống như vậy, sau này cứ từ từ quen dần là được. Ngươi xem bò nhà bà Lý không phải cũng rất nghe lời đó sao?"
Nghe vậy, tâm trạng Yến An cũng dễ chịu hơn nhiều, "Vậy sau này ngươi dạy ta nhiều hơn về cách chăm bò nhé."
"Ừ." Ôn Oanh đáp khẽ.
Nghe giọng nói êm dịu trầm thấp của Ôn Oanh, Yến An khẽ day đầu ngón tay cái lên bụng ngón trỏ, cảm thấy cảm xúc của Ôn Oanh thật sự rất ổn định.Hai người về tới nhà thì trời đã tối hẳn, có lẽ vì là mùa đông, cả ánh trăng trên trời cũng chẳng sáng rõ, mờ mịt một khoảng.
Ôn Oanh dắt bò ra sau vườn cột lại, vì biết hôm nay Yến An sẽ mua bò về nên trước đó nàng đã chuẩn bị sẵn ít thân ngô và cỏ khô, giờ đúng lúc lấy ra cho nó ăn.
Yến An ngồi trước cửa bếp, mệt tới mức chẳng muốn động đậy, cả ngày bôn ba trong thành rồi lại đi bộ về, đến bữa trưa cũng quên mất không ăn, giờ đói đến mức đầu óc quay cuồng.
"Cứ nghỉ đi, để ta nấu cơm tối." Ôn Oanh bảo Yến An vào bếp, lát nữa đốt lửa lên thì trong bếp cũng sẽ ấm hơn nhiều.
May thay, trước khi ra ngoài tìm Yến An, nàng đã hầm sẵn nồi canh thịt dê cùng củ cải, giờ chỉ cần nấu thêm cơm, xào một món rau là đủ bữa.
Lúc Ôn Oanh bận bịu, Yến An ngồi bên miệng bếp, vừa hong lửa vừa canh chừng, thấy Ôn Oanh đã đặt nồi cơm lên, trong nồi cũng đang hầm canh thịt dê cùng củ cải, cô liền đập trứng, rõ ràng là muốn lát nữa xào trứng cho nhanh, dùng cơm luôn.
Nhân lúc ấy, Yến An bắt đầu kể chuyện xảy ra trong thành, cả việc cô mang theo đồ đi bán ở tửu lâu, còn nói vì vậy mà tạm thời khỏi cần mua cân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!