Chương 33: Ngươi không thích ta

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Ôn Oanh, Yến An bị nàng nói cho đến nỗi chẳng thốt ra được lời nào.

Cuối cùng, cô khẽ liếc Ôn Oanh một cái, ánh mắt phức tạp khó tả: "Hôm nay học như vậy cũng đủ rồi, nên nghỉ ngơi thôi, không nói nữa."

Nói tiếp nữa là thành mờ ám, sau này hai người mà có ai tìm đối tượng, chắc còn phải giải thích rõ quan hệ với Ôn Oanh cho người ta nghe.

Ôn Oanh ngẩn ra một chút, rõ ràng không ngờ Yến An lại phản ứng như vậy, cứ như hoàn toàn không muốn tiếp tục nói chuyện với mình.

Yến An đứng dậy trở về phòng trước, leo lên giường, xoay người quay lưng ra ngoài mà nằm xuống.

Thấy cô đã về phòng, Ôn Oanh dập tắt lửa trong bếp, lại xem xét trong nhà không còn gì nguy hiểm mới chịu trở về phòng. Trong phòng tối om, chỉ mơ hồ trông thấy bóng lưng Yến An nằm nghiêng về phía trong. Ôn Oanh trầm ngâm giây lát, rồi trèo lên giường, khẽ khàng dịch lại gần, nhẹ giọng hỏi:

"Xảy ra chuyện gì sao? Vừa rồi ta có nói điều gì không phải sao?"

Yến An toàn thân run rẩy, suýt bị hành động ấy hù đến đứng tim, bực bội lẩm bẩm:

"Ngươi nói thì cứ nói, lại gần như thế làm gì?"

Làm cô lại nhớ đến chuyện ban sáng, tuy lúc ấy rõ ràng là Ôn Oanh bị thiệt, nhưng Yến An nào có cố ý ăn đậu hủ nàng, bản thân cũng lấy làm xấu hổ lắm rồi, được chưa!

Bởi vậy chuyện sáng nay, cô thấy cả hai đều có lỗi, mà đã là đôi bên cùng sai thì coi như hòa nhau, cứ xem như chưa từng xảy ra, Yến An vẫn có thể đối đãi với Ôn Oanh như thường.

Ôn Oanh trầm mặc một thoáng, kéo chăn về phía Yến An một chút.

"Yến An, vì sao ngươi luôn né tránh sự gần gũi của ta?"

Lời nàng nói có chút u sầu, hiển nhiên trong lòng để tâm đến hành vi của Yến An. Rõ ràng hai người đã hòa hoãn đến mức này, vậy mà Yến An vẫn chán ghét nàng sao?

"Ta chỉ nghĩ rằng, giữa chúng ta cần có chừng mực!" Yến An lại một lần nữa nhấn mạnh điều ấy. Biết rõ việc này chẳng đi đến đâu thì nên giữ khoảng cách, tránh chuốc lấy thương tâm vô ích.

"Phải vậy chăng..."

Ôn Oanh khẽ đáp, giọng nhẹ như gió thoảng. Thân mình nàng dần lui lại, kéo giãn thêm khoảng cách giữa hai người. Từ chỗ nàng chỉ vọng lại một câu:

"Ta biết, ngươi không thích ta."

Cũng đúng thôi, bản thân nàng và Yến An vốn chẳng tương xứng, dù là dung mạo hay những thứ khác.

Nói xong, cả căn phòng bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường, đến cả tiếng xoay người khe khẽ cũng không có.

Bên trong chăn, Yến An khẽ co ngón tay lại.

"Ta không phải là không thích ngươi, chỉ là ta..." nói đến đây, cô chẳng thể nói tiếp được nữa.

Không phải không thích, chỉ là chẳng phải thứ tình cảm giữa người với người yêu.

Yến An cắn môi, thần sắc chán nản, chau mày bất an, trong lòng vô cùng bực bội, thấy cảnh này mập mờ chẳng đâu vào đâu.

Không thể làm bạn cùng phòng trong sáng, đường hoàng hay sao!

Cô đâu phải hạng người mang tâm ý không thành thật mà đùa giỡn với tình cảm người khác.

Sau đó, chẳng ai nói gì nữa, căn phòng rơi vào tĩnh lặng kéo dài.

Một giấc này kéo dài đến khi gà bên nhà Lý thẩm gáy vang, vậy mà trời ngoài cửa sổ vẫn còn tối mịt, ngày ngắn đêm dài đã chính thức khởi đầu.

Yến An cuộn tròn trong chăn chẳng muốn động đậy. Nhưng hôm nay cô còn bao việc chính cần làm, nếu không dậy sớm e là chẳng thể hoàn thành nổi.

Ngồi dậy, cô nhìn về phía Ôn Oanh vẫn còn ngủ ngoài mép giường, không khỏi ngạc nhiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!