Chương 32: Có chút mờ ám

Yến An trước giờ chưa từng biết mình lại là người thiếu liêm sỉ đến mức đó, cô cũng không hiểu vì sao bản thân lại có thể ngủ trong tư thế ôm chặt lấy Ôn Oanh như vậy, rõ ràng trước đây chưa từng xảy ra chuyện thế này!

Trong những lần ít ỏi cô từng ngủ chung giường với bạn thân, ranh giới đều rất rõ ràng, đến cả cánh tay cũng không chạm vào nhau, làm sao có chuyện ôm nhau ngủ như thế này chứ!

Hơn nữa cô lại còn chui vào lòng ngực người ta!

Trời đất như sụp đổ, Yến An nhất thời chẳng biết đối diện với Ôn Oanh thế nào. Có thể Ôn Oanh vẫn chưa rõ ràng xu hướng của bản thân, nhưng Yến An thì hiểu quá rõ lòng mình rồi. Vậy chẳng phải hành vi này của cô tương đương với việc làm càn, vô lễ hay sao?

Cô vội vã đưa tay kéo lại vạt áo cho Ôn Oanh, rồi giật chăn đắp lên người đối phương, cả thân thể căng cứng, chẳng dám nhìn thẳng, đầu óc vẫn còn ngơ ngẩn như chưa tỉnh mộng.

Ôn Oanh bị cô bất ngờ kéo áo đắp chăn, đến suýt nữa bị chăn phủ kín cả mặt.

Ôn Oanh: "..."

Nàng kéo chăn xuống một chút, nhìn Yến An ngồi trên giường với dáng vẻ cứng ngắc, nhíu mày kéo cô nằm xuống, đắp chăn lại nói: "Ngươi cứ ngồi như thế, chẳng lẽ không lạnh sao?"

Yến An cả người căng cứng, nhất là lúc này hai người cùng nằm chung trong một ổ chăn, thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp từ thân thể đối phương truyền sang, khiến cô càng thấy khó chịu, ngứa ngáy khắp người, chỉ muốn chui tọt vào trong chăn, trốn biệt không ai thấy là hơn.

"Ngươi sao vậy?" Ôn Oanh nhẹ giọng hỏi.

Nghe nàng nói thế, Yến An chỉ buồn bực liếc nàng một cái.

Người này thật không rõ hay là giả vờ không rõ? Khi nãy đã như thế rồi! Đến ngốc cũng hiểu ra rồi chứ!

Thấy cô chỉ liếc mắt mà chẳng nói năng gì, Ôn Oanh khẽ cong môi cười, giọng nói càng thêm dịu dàng: "Là đang ngượng ngùng ư?"

Còn không phải sao?

Yến An cắn môi, quay mặt sang hướng khác, cảm thấy Ôn Oanh nói chuyện cứ như đang cố tình giả ngây.

Ôn Oanh bật cười khe khẽ, đưa tay đặt lên ngực mình, dường như vẫn có thể cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ của Yến An phả lên da thịt lúc trước, tim cũng theo đó mà khẽ run rẩy.

"Nếu đã là thê thê, thì sao lại phải ngại ngùng? Chúng ta vốn nên thân mật, không phải sao?"

Yến An: "..."

Ngươi mà nói như thế thì ta biết nói gì tiếp theo? Chẳng lẽ phải nói rằng đây không phải là một mối quan hệ thê thê thực sự, chẳng lẽ phải nói rằng tình cảm chính là gánh nặng trên con đường công danh sự nghiệp của ngươi sao?

Yến An mím môi chẳng đáp, trên nét mặt đã hiện rõ vài phần không vui.

Thật là phiền! Ở cùng nữ nhân đồng tính cũng phải giữ khoảng cách, ở cùng nữ nhân dị tính cũng phải giữ khoảng cách, chẳng khác gì coi đồng tính nữ không phải là người!

Ôn Oanh thấy vẻ mặt không mấy hài lòng của Yến An, ánh mắt dần tối lại, giọng nói cũng nhẹ đi:

"Ngươi... không thích như thế sao?"

Yến An lặng thinh một hồi, cuối cùng lẩm bẩm:

"Ta chỉ nghĩ... chúng ta nên giữ một ít khoảng cách."

Rõ ràng biết rằng giữa hai người chẳng thể phát triển tình cảm, vậy mà cứ thân mật thế này chẳng phải là mập mờ vô trách nhiệm hay sao? Như thể là kẻ cặn bã vậy.

Ôn Oanh nhìn cô chăm chú, cảm giác tim như bị một bàn tay lớn siết chặt đến mức khó thở.

"Ta chỉ biết, những người đã thành thân thì nên thân mật không khoảng cách, chưa từng nghe nói là phải giữ giới hạn."

"Chúng ta không giống họ." Yến An nhịn không được phản bác.

"Chúng ta có gì không giống? Ta không phải là do ngươi cưới về sao?" Ôn Oanh siết chặt chăn, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!