Yến An nghe tiếng động khẽ nơi cửa, ngẩng đầu nhìn ra, chỉ thấy nàng đứng giữa mảng sáng tối đan xen. Gương mặt kia khuất trong bóng mờ, ánh đèn nơi thư phòng lại quá đỗi dịu lặng, chỉ mơ hồ vẽ nên một dáng hình mềm mại.
Yến An nhìn bóng ấy thật lâu, rồi mới như sực tỉnh, cúi đầu thấy trong tay mình là bút mực, nét chữ vừa viết còn chưa khô, lòng thoáng ngưng lại một thoáng.
Cô đang nghĩ, liệu có cần phải giải thích điều gì không?
Sau cùng, cô chỉ yên lặng đặt bút, làm như không có gì xảy ra, gọi Ôn Oanh vào. Đợi nàng bước đến bên cạnh, Yến An mới đưa tay chỉ từng hàng chữ trên giấy, nhẹ giọng nói về tính toán trong lòng.
Cô nói rất chăm chú, mà Ôn Oanh cũng lặng thinh lắng nghe, ánh mắt dịu dàng đuổi theo đầu ngón tay Yến An lướt qua từng chữ, như thể muốn khắc ghi hết thảy vào tâm trí.
Đợi cô nói xong, Ôn Oanh khẽ trầm ngâm, rồi cất tiếng:
"Hay là mình đi tìm thử xem có ai bán lại đồ cũ không? Nếu tìm được, cũng đỡ tốn một khoản."
Những món như bàn ghế, tuy chẳng cần tinh xảo, nhưng nếu đều làm mới cả, thì cũng thành ra tốn kém.
"Ừ, đúng thế. Có thể tiết kiệm chút nào thì hay chút nấy." Yến An gật đầu luôn miệng. Với cô, chỉ cần đồ nhìn còn được, dùng vẫn chắc chắn, thì dù là của người khác dùng qua cũng không sao cả. Chỉ cần người đến ăn có chỗ an ổn mà ngồi, là được rồi.
"Mai ta sẽ hỏi Lý thẩm, thẩm ấy quen nhiều người, chắc có đường." Ôn Oanh lại nói.
Ánh mắt Yến An khẽ sáng lên, đưa tay nắm lấy tay nàng, ánh nhìn lấp lánh, giọng đầy cảm động:
"Không có ngươi, ta biết làm sao bây giờ..."
Ôn Oanh ngước mắt, chạm phải đôi đồng tử phản chiếu ánh nến của cô, trong khoảnh khắc chỉ thấy bàn tay kia mềm lạnh như khối ngọc, thêm nụ cười ấy, lời nói ấy... khiến lòng nàng khẽ động. Nàng vội dời mắt, chẳng dám nhìn thêm, nhưng khóe môi lại thấp thoáng một nét cong mỏng như tơ liễu.
"Xong hết chưa? Nếu đã xong thì nước ấm ta đun sẵn rồi, có thể tắm rửa."
"Ừm, cũng gần xong rồi, còn gì thiếu thì mai tính tiếp. Hôm nay tắm xong phải ngủ sớm một chút." Yến An vội vàng thu dọn giấy tờ trên bàn, rồi cùng Ôn Oanh rời khỏi thư phòng.
Nửa đêm còn phải dậy sớm, nếu giờ không ngủ, đến lúc đó chỉ e sẽ mệt đến không mở nổi mắt.
Tắm rửa xong, Yến An leo lên giường, nằm quay lưng vào trong. Một lát sau, Ôn Oanh cũng trở lại, nhẹ nhàng nằm xuống bên cô, rồi đưa tay khẽ kéo chăn đắp lại cho Yến An.
Khoảnh khắc cánh tay ấy vươn đến, thân thể Yến An bất giác khẽ siết lại. Đến khi biết nàng chỉ là giúp mình đắp chăn, Yến An liền cắn môi, trong lòng vừa ngượng vừa bực, suýt nữa nghiến răng.
Vừa rồi... cô còn tưởng Ôn Oanh muốn ôm mình ngủ nữa chứ. Dù sao lần trước, chẳng phải cũng từng bị nàng ôm trong mộng rồi sao?
"Yến An, nghỉ sớm đi."
Thanh âm dịu dàng ấy từ sau lưng truyền đến.
Yến An cắn nhẹ môi dưới. "Ừm, ngủ ngon."
Trong phòng tĩnh lặng như tờ, hai người dần chìm vào giấc ngủ. Không rõ qua bao lâu, bóng đêm bên ngoài đã phủ kín vạn vật. Ôn Oanh khẽ trở mình, nhẹ nhàng rời giường, lần mò mặc y phục, rón rén ra khỏi phòng, lặng lẽ xuống bếp nấu bữa sáng cho hai người.
Lúc nàng đẩy cửa, Yến An cũng đã tỉnh. Cô vốn ghi nhớ chuyện phải dậy sớm nên chẳng ngủ sâu. Nghe động, cô liền ngáp dài một tiếng, dụi mắt rồi cũng lặng lẽ mặc y phục trong bóng tối. Khi đến bếp, ánh lửa lấp lánh hắt vào, Yến An mới phát hiện mình mặc áo ngược.
Thấy thế, Ôn Oanh bước tới, nhẹ nhàng giúp cô cởi áo mặc lại cho ngay ngắn, ôn nhu nói:
"Sao không ngủ thêm lát nữa?"
Nàng đã cố ý nhẹ tay, chỉ mong Yến An có thể ngủ thêm một giấc yên lành, đợi đồ ăn xong mới đánh thức.
"Dậy rồi là chẳng muốn nằm nữa." Yến An để mặc nàng sửa y phục giúp mình, rồi đi rửa mặt. Xong trở về, trong lúc đợi cơm chín, Ôn Oanh lại giúp cô buộc tóc, tay dịu dàng mà quen thuộc.
"Mệt không?" Yến An ngẩng đầu nhìn nàng. Kỳ thực, cô không muốn để Ôn Oanh đi theo, nhưng nếu thiếu nàng, e rằng bản thân khó lòng xoay sở. Trong lòng cô có chút áy náy, khó giấu được.
Ôn Oanh thắt dây tóc xong, cúi mắt đối diện với ánh nhìn kia, thanh âm tuy nhẹ mà vững vàng không đổi: "Không mệt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!