Chương 30: Khởi đầu của "Đầu bếp thôn"

Hai người thong dong dạo khắp nơi trong thành, hỏi han được mấy chỗ có thể chọn hàng lấy mối. Có điều sắc trời đã ngả chiều, chẳng thể đi xem một lượt, chỉ đành ghi nhớ trong lòng, chờ hôm khác vào sớm hơn rồi hãy tường tận ghé xem.

Trên đường về thôn, ánh dương tàn đã nhuộm cả khoảng trời một màu hoàng hôn nhàn nhạt, gió chiều cũng lặng lẽ thổi qua. Yến An và Ôn Oanh cùng ngồi trên xe bò, bởi giờ đã muộn nên ngoài hai người cũng chẳng còn mấy ai. Yến An lúc này mới thả lỏng thân mình, ngẩng đầu ngắm ráng chiều đỏ ửng cả mây trời.

Tựa như một dải lụa rực rỡ giăng ngang bầu trời, ánh tà dương óng ánh như muốn vẽ trọn cả nền trời, còn các nàng chỉ là bóng dáng nhỏ nhoi lay động bên con đường dưới lớp lụa ấy, chầm chậm mà bước từng bước về phía trước.

Yến An nghiêng đầu nhìn Ôn Oanh bên cạnh, do dự chốc lát rồi nói khẽ:

"Ôn Oanh, ngươi không cần gắng gượng quá mức vì ta, cũng chẳng cần lúc nào cũng để tâm đến ta. Ngươi... có thể sống cho chính mình nhiều một chút."

Thật lòng mà nói, nhà Yến An ngày trước tuy chẳng mấy học thức, nhưng hết lòng yêu thương cô, những gì có thể cho đều dốc lòng mà cho. Cô lớn lên trong tình thương, cũng được dạy rằng người ta trước tiên phải nghĩ đến bản thân, tự chăm sóc cho mình, rồi mới có thể lo liệu cho người khác.

Cho nên, bao năm nay Yến An sống khá ung dung tự tại, những u uất thường thấy ở nữ nhi trước lối mòn cũ kỹ, nơi cô hầu như không tồn tại. Cô vốn quen sống thuận theo lòng mình.

Ôn Oanh nghe lời ấy, bỗng ngẩn người, khẽ mím môi, chậm rãi đáp: "Ta... không hề ép mình."

"Không thật sao?" Yến An hỏi lại, tay nắm lấy bàn tay nàng, nhẹ vuốt lên những vết chai sạn, "Nếu thật sự không gò ép, thì sao trước kia ngươi chưa từng vào núi chặt củi đem bán, mà nay lại gắng sức đến mức mong một ngày đi được hai chuyến?"

Qua khoảng thời gian sống cùng nhau, Yến An cũng nhận ra, người trong thôn vốn không tùy tiện vào núi. Tuy bán củi có thể kiếm được chút bạc, nhưng phần lớn đều e dè, chẳng muốn liều lĩnh.

Mà Ôn Oanh xưa kia cũng không phải ngoại lệ. Qua việc nàng sẵn lòng nhận cắt lúa năm mẫu ruộng bị bỏ kia là có thể nhìn ra rõ.

"Ta..." Ôn Oanh nghẹn lời, cuối cùng cúi đầu, giọng khẽ như làn gió, "Ta chỉ là... không muốn chịu đói nữa."

"Thế vì cớ gì trước kia chịu đói vẫn không làm như bây giờ?" Yến An siết tay nàng, nhẹ nói.

Ôn Oanh cúi đầu nhìn bàn tay mình đang bị nắm lấy, màu da rám nắng tương phản rõ với làn da trắng như ngọc của Yến An. Nàng càng mím môi chặt hơn.

Vì sao ư? Đơn giản vì cuộc sống ngày trước không hề có hy vọng, chẳng gợi nổi trong nàng mong ước sống tốt hơn.

Nhưng bây giờ thì khác...

Yến An thấy nàng không đáp, chỉ thở dài một tiếng, rồi buông tay nàng ra:

"Dù sao thì ta vẫn mong ngươi sống vì bản thân nhiều một chút. Cũng đừng vì mối hôn sự giữa chúng ta mà tự trói mình. Ngươi muốn làm gì, đều có thể làm."

Nghe đến đó, trong lòng Ôn Oanh bỗng dâng lên một tia lo sợ khó gọi thành tên. Nàng ngẩng đầu nhìn Yến An, rất muốn hỏi câu nói kia rốt cuộc có ý gì? Nàng nghĩ gì trong lòng? Nhưng lời ra tới miệng lại đành nuốt xuống, chỉ lặng lẽ cúi đầu, tránh ánh mắt nàng.

Nàng sợ. Sợ rằng những lời nàng nghe được lại là điều mình chẳng thể chịu nổi.

Nếu vậy... thà rằng chẳng biết còn hơn.

Xe bò lắc lư đưa họ đến đầu thôn Nam Nhai thì trời đã tối hẳn. Bà Lý thấy trời càng lúc càng mờ, liền tốt bụng đánh xe đưa họ tới tận cửa, tránh cho hai người phải mò mẫm trong bóng đêm.

" Bà Lý, đường về cẩn thận." Yến An và Ôn Oanh cùng tiễn bà đến khi bóng xe khuất hẳn trong ánh chiều tàn.

Về đến nhà, Yến An vào bếp nhóm lửa nấu cơm. Ôn Oanh thì bận rộn xếp dọn lại mấy món vừa mua, sau đó ra sân cho gà ăn, rồi thu chăn màn phơi ngoài sân vào, chỉnh lại giường chiếu cho ngay ngắn.

Trải qua nắng gắt ban ngày, chăn chiếu đều đã khô ráo, thậm chí còn mang theo hương nắng ấm. Ôn Oanh thầm nghĩ, đêm nay nằm xuống, hẳn sẽ ấm áp lắm.

"Ôn Oanh, xong rồi đấy, ra ăn thôi." Yến An cất giọng gọi.

Nghe cô gọi, Ôn Oanh vội bước ra. Còn chưa bước chân vào bếp đã nghe mùi thơm bay ra nức mũi. Vì đã khuya, Yến An không làm gì cầu kỳ, chỉ đơn giản chiên ít cơm trứng, thêm rau xanh, là đủ một bữa.

Ôn Oanh vừa ăn vừa lặng lẽ đưa mắt nhìn sang Yến An. Nàng không hiểu nổi, món cơm chiên trứng đơn giản vậy, vì sao Yến An có thể nấu ngon đến thế?

Hơn thế, tay nghề của cô... quả thật vô cùng thuần thục.

Ôn Oanh thu lại ánh nhìn, khẽ khàng gắp một đũa rau, nhỏ giọng thốt:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!