Yến An thở một hơi thật dài, cuối cùng vẫn quyết định gạt bỏ ý định "khởi động lại cuộc đời".
Lúc bị tông bay thì không thấy đau, không có nghĩa là giờ tự đi tìm chết cũng không đau, cô vẫn là một người rất sợ đau.
Nghĩ vậy, cô đi đến gian phòng bên hông, mở cửa bước vào liền thấy bên trong chất đầy sách vở, xem ra nơi này đã được cải thành thư phòng. Nhớ lại tình tiết trong truyện, hình như trong nhà đều nhường nhịn nguyên chủ, đến mức cả phòng ở cũng là gian phía đông tốt nhất.
Giờ nhìn thư phòng chỉ có mỗi bàn và tủ, Yến An không khỏi sững sờ.
Cô nhớ rõ tối qua Ôn Oanh không ngủ cùng cô trên giường, mà trong gian này lại chẳng có cái giường nào, vậy thì Ôn Oanh ngủ ở đâu?
Yến An lục lọi một vòng trong sân, ngay cả phòng phía tây cũng mở ra xem, vẫn không thấy nơi nào Ôn Oanh có thể ngủ được.
Khi cô còn đang thắc mắc thì Ôn Oanh đã dẫn theo mấy người khác bước vào sân, thấy tình hình như vậy Yến An đành phải gác lại nghi vấn trong lòng, quay sang nhìn mấy người đàn ông trung niên kia, rồi hướng về phía Ôn Oanh lộ ra vẻ mặt dò hỏi.
Cô tuy biết Ôn Oanh đi gọi người tới, nhưng hiện giờ vẫn chưa thể đối chiếu ai là ai.
"Đây là trưởng thôn, đây là tộc trưởng, đây là nhị thúc, vị này là Chu lang trung." Ôn Oanh điềm tĩnh giới thiệu từng người, sau đó quay vào chuẩn bị trà nước cho họ.
Những người đi theo Ôn Oanh, sau khi nghe nàng giới thiệu thì trên mặt đều lộ ra vẻ phức tạp. Dù trước khi tới Ôn Oanh đã nói rõ tình hình, nhưng tận mắt nhìn thấy vẫn là một chuyện khác.
Chỉ là ngã xuống nước hôn mê thôi mà, sao lại mất trí nhớ được?
"Hiền chất, thật sự không nhớ gì cả sao?" Trưởng thôn là một người trông chừng bốn mươi mấy tuổi, có lẽ vì vất vả nên tóc đã bạc khá nhiều, còn để râu. Ánh mắt nhìn Yến An đầy bất an.
Nghe vậy, tộc trưởng nhà họ Yến và nhị thúc kia cũng nhìn chằm chằm đầy mong đợi.
Đối diện với những ánh mắt đó, Yến An hơi ngại ngùng cười: "Trưởng thôn, ta thật sự không nhớ gì cả."
"Ngay cả mấy cuốn sách ngươi học cũng không nhớ sao?" Nhị thúc họ Yến vội hỏi.
Yến An khựng lại, rồi chậm rãi gật đầu.
Dù gì cổ đại cũng khác hiện đại, cô thừa nhận là không nhớ có lẽ sẽ dễ xử lý hơn. Chứ giờ mà nói nhớ, rồi sau lại chẳng đọc ra được chữ nào thì đến lúc đó bị cười chết mất.
Nhị thúc họ Yến trông như thể bị bóp chặt cổ họng.
Chu lang trung đi đến bắt mạch cho Yến An, còn lật mi mắt xem, một hồi bận rộn, sau cùng nhìn sang đám trưởng thôn rồi lắc đầu: "Thân thể khôi phục không tệ, không thấy có vấn đề gì rõ ràng. Còn việc mất trí, có lẽ do bị nước làm chấn động não bộ, nên mới tạm thời mất ký ức, chắc chẳng mấy chốc sẽ hồi phục thôi."
Tóm lại là hiện giờ ông ta cũng chẳng có cách gì hay.
Nghe đến đoạn "không lâu nữa có thể hồi phục", ba người còn lại lập tức nhen lên hy vọng. Phải biết nhà họ Yến không chỉ đang nợ tiền họ, mà Yến An còn thi đỗ tú tài năm mười lăm tuổi, cũng giúp thôn làng nở mày nở mặt. Nếu sau này cô thi đỗ trạng nguyên cả thôn đều được thơm lây.
Ôn Oanh bưng ra mấy bát nước, nhà này nghèo đến mức ngay cả một ít trà thô cũng không có để đãi khách.
Mấy người kia nhìn cảnh tượng như vậy đều khựng lại một chút, nhưng rất nhanh liền giả vờ như không có gì, uống mấy ngụm nước rồi tiếp tục hỏi Yến An vài câu. Thấy cô thật sự không nhớ gì, mọi người đều có chút lúng túng, sau cùng dặn dò vài lời rồi mang tâm trạng nặng nề mà rời đi.
Yến An và Ôn Oanh tiễn họ ra tận cổng, dõi theo bóng người khuất dần nơi con dốc dài, chỉ cảm thấy so với Ôn Oanh, những người này có vẻ còn đau lòng hơn vì cô mất trí.
Ôn Oanh đứng ngay bên cạnh Yến An, nhìn bóng dáng mấy vị trưởng bối dần biến mất sau con dốc dài, bỗng nhiên mở miệng nói: "Thê chủ, chúng ta còn nợ Chu lang trung ba quan bảy trăm tiền."
Yến An bị câu nói của nàng kéo về thực tại, không kịp để ý đến cách nàng xưng hô với mình, bị tin tức kia làm chấn động đến trợn tròn mắt, đưa tay ôm ngực, không thốt nên lời.
Số bạc hơn ba mươi lượng kia còn chưa trả được, giờ lại tăng thêm gần bốn lượng nữa? Cuộc sống thế này còn sống sao nổi!
Ôn Oanh thấy dáng vẻ của cô thì khẽ mím môi, hỏi: "Thê chủ có chỗ nào không khỏe sao?"
Ánh mắt nàng dừng trên tay Yến An đang ôm ngực, nếu còn có chỗ nào không khỏe, chỉ sợ số nợ kế tiếp còn tăng thêm nữa.
Yến An vội vàng lắc đầu, "Không không, ta hoàn toàn không sao, thân thể ta rất khỏe!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!