Trong phòng tối tăm, lời của Ôn Oanh vừa dứt, ban đầu Yến An còn chưa phản ứng kịp, nhưng khi cô ngẫm lại lời ấy, liền không khỏi dở khóc dở cười.
"Nàng ta thì sao? Nàng ta có liên quan gì đến ta ?"
Dù có liên quan đến nguyên chủ đi nữa, thì bản thân cô cũng đâu phải nguyên chủ, vậy thì liên quan gì đến cô chứ?
Cô chấp nhận sống chung với Ôn Oanh là vì nghĩ có thể ôm đùi nữ chính, còn cái vị tiểu thư huyện lệnh kia, hoàn toàn không cần thiết phải tiếp xúc!
Tất nhiên, trừ khi cần gọi đầu tư thì lại là chuyện khác.
Nghe Yến An nói vậy, Ôn Oanh khẽ khép mắt lại, giọng hơi nhẹ nhàng: "Nếu một ngày nào đó ngươi khôi phục ký ức, ngươi sẽ làm thế nào?"
Yến An: "???"
Chuyện quỷ quái gì đây? Cô vốn chẳng phải nguyên chủ thì ký ức nào mà khôi phục? Nếu thực sự có cái gọi là "khôi phục ký ức", vậy thì chẳng phải nguyên chủ đã trở lại rồi sao? Mà khi ấy, kẻ như cô là một người đến từ thế giới khác, chẳng biết đã bị đẩy vào góc xó nào rồi.
Huống chi nguyên chủ đã chết rồi, còn sống lại thế nào được?
"Ngươi hôm nay thần thần bí bí, có phải nghĩ nhiều quá rồi không? Không thể xảy ra đâu, đừng có tự dọa mình." Yến An chỉ thấy cạn lời, nhưng nghĩ lại, Ôn Oanh đột nhiên nhắc tới vị thiên kim huyện lệnh kia, chắc hẳn không phải vì đột nhiên nhớ đến nàng mà buột miệng hỏi.
Nghĩ một hồi, cô cũng trở mình đối diện Ôn Oanh, chăm chú nhìn mặt nàng rồi hỏi: "Sao thế? Hôm nay ra thành có gặp nàng ta à? Nàng ta nói gì với ngươi sao?"
Ôn Ương vẫn giữ đôi mắt khép hờ, chẳng buồn ngó lại Yến An, chỉ "ừ" khẽ một tiếng.
Yến An sốt ruột, vội hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì? Nàng ta nói gì mà khiến ngươi có phản ứng như vậy?"
Trong lòng lại âm thầm bổ sung: còn quay về rồi trút giận lên ta nữa..... Ừm, cũng chẳng thể nói là trút giận, nhưng Yến An cảm thấy chưa từng bị Ôn Oanh đối xử như vậy, nên lấy làm khó chịu.
"Chẳng nói gì, chỉ là tình cờ gặp." Ôn Oanh khép mắt, không muốn nói thêm, trong lòng cũng có chút hối hận vì đã nhắc tới nàng ta.
Vì sao nàng lại chủ động nhắc người kia trước mặt Yến An? Rõ ràng lúc này Yến An chẳng nhớ gì, nàng hoàn toàn có thể xem như chẳng có chuyện gì mà tiếp tục sống cùng Yến An, chẳng để ai khác tiếp cận cô là được rồi...
Thấy nàng như thế, Yến An trợn mắt nhìn, trong lòng bỗng lên cơn giận, loạt soạt xoay lưng lại với Ôn Oanh, giọng lành lạnh: "Ừ, nếu không có gì thì ngủ đi."
Cái cuộc sống cổ đại chán chết này, không ngủ thì còn biết làm gì? Chẳng lẽ lại ngồi thủ thỉ tâm tình với Ôn Oanh sao? Quá phí nước miếng!
Ôn Oanh tất nhiên nghe ra vẻ khó chịu trong giọng nói Yến An, nhưng bản thân nàng lúc này cũng chẳng dễ chịu gì, mà cũng chẳng biết dỗ Yến An thế nào, đành im lặng như ngầm đồng ý, gian phòng trở lại yên tĩnh.
Yến An cảm nhận được sự im lặng ấy, trong lòng càng thêm tức giận, hít sâu một hơi cố đè nén bực bội, rồi cũng miễn cưỡng thiếp đi.
Ôn Oanh nghe tiếng hô hấp đều đều khe khẽ từ phía trước, mi mắt khẽ run, cuối cùng từng chút từng chút nghiêng lại phía Yến An, khi còn cách lưng cô một khoảng chừng một nắm tay thì dừng lại, trong hơi thở đã có thể cảm nhận mùi hương thanh nhã trên người cô.
Lông mày nàng hơi giãn ra, cảm thấy Yến An sau khi mất trí nhớ dường như còn có mùi thơm dễ chịu hơn, khiến nàng khi ngửi thấy lại thấy lòng an yên.
Cứ như vậy, Ôn Oanh và cô nằm cách nhau chừng một nắm tay rồi cũng từ từ ngủ thiếp, đây là khoảng cách gần gũi nhất từ trước đến nay giữa hai người.
Sáng hôm sau khi Yến An tỉnh dậy chỉ cảm thấy cả người ấm áp, thậm chí có phần hơi nóng, vùng eo như bị thứ gì đó quấn lấy, khiến cô cảm thấy không được thoải mái lắm.
Cô mơ màng mở mắt, ngáp nhẹ một cái, vừa định vươn vai thì phát hiện mình bị người ta ôm từ phía sau.
Yến An lập tức tỉnh táo, vội ngồi bật dậy nhìn sang, và liền thấy khuôn mặt Ôn Oanh đang ở rất gần mình.
Yến An ngây người.
Trước nay mỗi khi ngủ chung, giữa hai người đều giữ khoảng cách nhất định, chưa từng có chuyện nằm sát nhau, càng chưa từng ôm ấp thế này!
Có lẽ động tác của cô quá mạnh, người vẫn còn đang ngủ say kia cũng mở mắt ra, vừa tỉnh liền bắt gặp ánh mắt trừng trừng của Yến An.
Tâm Ôn Oanh chợt thắt lại, nhìn khoảng cách giữa hai người gần như chẳng còn kẽ hở thì lập tức hiểu rõ nguyên nhân Yến An nổi giận, nhớ lại mơ hồ khi nãy ôm lấy ai đó trong mộng, sắc mặt Ôn Oanh khẽ cứng lại một thoáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!