Tâm trí Yến An rối như tơ vò, sau khi làm xong việc nhà, thấy trời hãy còn sớm, cô liền đeo gùi, mang theo dao, một mình vào núi, định tự chặt lấy ít củi khô, lá khô mang về.
Trên đường vào núi, cô gặp vài người trong thôn. Dù đã dần quen mắt với cách ăn mặc hiện tại của nàng, nhưng khi thấy cô mang dao vác gùi, một mình tiến vào núi sâu, ai nấy vẫn không khỏi cảm thấy có chút kỳ quặc.
Trước kia Yến An luôn mang dáng vẻ thanh cao của kẻ đọc sách, sao có thể xuất hiện trong cảnh tượng gần gũi thực tế như thế này?
"Lại vào núi săn thú nữa đấy à?" Có người trong thôn lên tiếng, giọng lộ vẻ chua chát.
Nếu như nhà họ có thể bắt được một con dê như lần trước, thì cả năm không cần lo chuyện mua thịt.
Chẳng qua nhà họ vốn có ruộng đất riêng, thường chẳng mấy ai mạo hiểm vào núi săn bắt, sợ chẳng săn được gì mà còn rước họa vào thân.
Nghe lời kia, Yến An khẽ nhấc con dao trong tay, đáp: "Ừm, nếu may mắn thì vậy."
Dù sao thì nói khoác cô đâu có lạ gì. Dẫu cô không bắt được thứ gì, người khác cũng đâu thể nói cô?
Người kia bị nghẹn họng, vẻ mặt phức tạp nhìn theo bóng Yến An vào núi.Gần đến giờ Thân, Ôn Oanh mới vác gùi nặng nề về tới nhà. Nàng mở cửa bước vào, sân nhà tĩnh lặng, không một bóng người. Nàng gọi tên Yến An, cũng chẳng thấy hồi đáp.
Ôn Oanh khẽ chau mày, đặt đồ xuống đất. Nhà cửa đã được thu dọn sạch sẽ, đàn gà vốn hay chạy ra ngoài kiếm ăn cũng đã được lùa vào chuồng, trong chuồng còn có mớ lá rau bỏ đó.
Nàng tìm quanh nhà cũng chẳng thấy Yến An đâu. Nhìn lại chỗ để nông cụ, thấy thiếu mất một chiếc dao và chiếc gùi, nàng lập tức đoán được Yến An đã làm gì.
Sắc mặt nàng lập tức trở nên u ám, cầm lấy dao rồi vội vã chạy ra ngoài, lần theo con đường hai người thường vào núi ngày trước.
Suốt dọc đường, lòng nàng treo lơ lửng. Cảm xúc vốn đã u ám, giờ lại bị hành động này của Yến An chọc giận đến đau đầu. Bàn tay nắm chặt chuôi dao, nét mặt căng thẳng, bước chân không dừng.
Nghĩ đến những nơi Yến An có thể đến trong núi, nàng tìm một hồi, rốt cuộc cũng trông thấy bóng dáng Yến An đang cúi người nhặt củi.
Đến lúc ấy, trái tim luôn căng thẳng mới dần buông lỏng. Thế nhưng ngay sau đó, là cơn mệt mỏi ập đến như sóng trào. Ôn Oanh cắn môi, ánh mắt trầm lặng dõi nhìn Yến An.
Yến An nghe được tiếng lá khô bị giẫm vang lên sột soạt, một tay lập tức siết chặt dao rựa, chuẩn bị sẵn sàng để phản ứng, nhưng khi quay đầu lại thấy là Ôn Oanh thì cô lập tức thả lỏng, khóe mắt cong lên: "Ngươi về rồi à? Về rồi sao không nghỉ một lát trong nhà?"
Thế nhưng trước câu nói ấy, Ôn Oanh lại chẳng có phản ứng gì, chỉ bước từng bước đến gần Yến An, đến khi đứng cách cô chưa đầy một cánh tay.
"Yến An, ngươi có biết một mình vào núi nguy hiểm thế nào không?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo uất chế, khiến người nghe tức khắc lạnh cả người, bản năng thấy mình vừa phạm sai.
Dáng vẻ nàng cầm dao tiến đến vốn đã mang đầy áp lực, khiến Yến An thoáng chốc ngờ vực không biết nàng định giết người hay làm gì. Nghe lời trách mắng kia, cô lại càng không hiểu ra sao.
"Không phải ngươi cũng thường xuyên vào núi một mình sao?"
"Ta có giống ngươi sao?!" Ôn Oanh hiếm khi mất khống chế, giọng nói có phần cao hơn.
"Ta..."
Yến An bị giọng điệu ấy dọa sững người, chỉ lặng lẽ nhìn nàng, nhất thời không thốt nên lời.
Cảm giác hôm nay Ôn Oanh rất khác thường. Chẳng lẽ chỉ vì cô một mình vào núi?
"Nhưng ngươi cũng từng để ta lại một mình trong núi mà, tại sao ta lại không thể đi một mình?" Còn nói ta với ngươi không giống nhau, coi thường ai thế?
Ôn Oanh sắc mặt khẽ biến, khí thế cũng theo lời nói ấy của Yến An mà ảm đạm hẳn. Nàng đưa tay nắm lấy cổ tay Yến An, cúi đầu, giọng thì thầm:
"Xin lỗi, sau này ta sẽ không để ngươi ở lại một mình trong núi nữa."
"Nhưng ngươi một mình vào núi thật sự rất nguy hiểm, sau này nếu muốn đi thì ít nhất phải để ta đi cùng."
Dẫu dân trong các thôn quanh đây phần nhiều còn chất phác, nhưng cũng không thể đảm bảo không có kẻ xấu. Một thân một mình vào núi, không chỉ phải đề phòng dã thú, mà lòng người mới thực đáng ngại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!