Yến An đem y phục mà Ôn Oanh thay ra khi tắm trước đó đi giặt, lúc phơi đồ thấy tấm da dê được Ôn Oanh xử lý rồi treo trên giá bên cạnh, cũng không biết sau này nàng định xử lý thứ đó ra sao.
Giặt xong đồ, Yến An xắn tay áo rồi vào bếp đào tro thảo mộc, dùng những thứ ấy để rửa sạch nội tạng dê. Vừa rửa vừa nhíu mày, tuy canh tạp dê rất ngon nhưng rửa đám này thì đúng là phiền phức thật.
Rửa được nửa chừng, Ôn Oanh gánh hai bó củi lớn trở về, thấy Yến An đang cau mày liền vội vàng đặt đồ xuống rồi chạy đến giúp.
"Để ta làm, ngươi đi nghỉ đi." Ôn Oanh định giành lấy việc trong tay cô.
"Không cần, ngươi đi nghỉ đi, bận suốt rồi chẳng được nghỉ chút nào." Yến An tránh tay Ôn Oanh đang đưa tới, nhìn thấy sắc mặt nàng hiện rõ vẻ mệt mỏi thì càng nhíu mày, "Nếu mệt thì nghỉ một lát, đừng cố chịu đựng."
"Ta..." Ôn Oanh rất muốn nói mình không mệt, nhưng nhìn thấy Yến An nói xong rồi lại cúi đầu tiếp tục bận rộn như chẳng nghe thấy gì, lời định nói đành nghẹn nơi cổ họng, tim bỗng đập dồn dập khiến nàng có chút khó chịu.
"Ừ." Tuy là đáp vậy nhưng Ôn Oanh cũng không quay về phòng nằm nghỉ. Vừa giết dê xong lại leo núi, nếu giờ nằm lên giường thì ngay cả bản thân nàng cũng không chấp nhận nổi, huống gì là Yến An.
Nàng ngồi lên chiếc ghế trúc nhỏ có tựa lưng trong sân. Ban đầu còn ngồi nhìn Yến An, nhưng khi cả người thả lỏng thì thật sự đã quá mệt mỏi, thế là nàng cứ thế tựa lưng rồi nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Việc chiến đấu với con dê núi tất nhiên không dễ dàng gì, trong khoảnh khắc ấy nàng phải bộc phát ra sức mạnh mà thường ngày không có, sau đó lại khiêng dê về nhà, rồi xử lý một trận, đến tận lúc này mới thật sự được nghỉ ngơi. Sự mỏi mệt nặng nề khiến Ôn Oanh không thể nào tiếp tục gắng gượng giả vờ như không mệt trước mặt Yến An nữa.
Yến An rửa sạch nội tạng dê nhiều lần cho đến khi hoàn toàn sạch sẽ mới chống lưng đứng dậy duỗi người, quay đầu nhìn Ôn Oanh đang ngủ thiếp trên ghế, chỉ cần ngồi mà cũng ngủ được, đủ thấy hôm nay nàng mệt đến mức nào.
Nhìn đống thịt lớn trong sân, Yến An cảm thấy xót xa, Ôn Oanh vì muốn cải thiện tình hình trong nhà mà thật sự đã cố gắng rất nhiều.
Cô cố gắng không gây ra tiếng động lớn để tránh đánh thức Ôn Oanh, nhìn trời cũng đã không còn sớm, bây giờ bắt đầu nấu canh tạp dê là vừa khéo.
Chần qua nước sôi, khử mùi, mỗi động tác của Yến An đều cẩn trọng, tỉ mỉ. Rốt cuộc cũng có thứ cho cô thể hiện tài nghệ nấu nướng, dĩ nhiên cô hết sức phấn khởi.
Mùi thơm từ từ lan khắp, hương vị nồng nàn khiến Ôn Oanh đang thiêm thiếp cũng tỉnh dậy. Có lẽ do quá mệt, giấc ngủ vừa rồi dù giúp nàng đỡ mỏi mệt phần nào, nhưng vẫn chưa thật sự hồi sức, lúc mở mắt ra còn thấy mơ hồ, choáng váng.
Mùi vị len lỏi qua đầu mũi, khiến bụng nàng quặn thắt vì đói. Mấy hôm nay, tình trạng đói cồn cào đến co quắp như thế này thật hiếm gặp. Thế nhưng ngửi thấy mùi thịt, cơn thèm ăn trong nàng bị khơi dậy mãnh liệt.
Nàng đứng dậy, lần theo mùi hương tới bếp, thấy Yến An đang khuấy nồi canh đã sánh trắng. Ôn Oanh đưa ánh mắt dò hỏi.
"Ta nghĩ nội tạng để lâu e không ổn, nên đem một phần nấu canh tạp dê, phần còn lại sẽ làm món tạp dê xào tươi, cho ngươi nếm thử." Một món ấm bụng, một món đưa cơm, Yến An tự thấy mình sắp xếp đâu ra đấy, hết sức đắc ý.
Ôn Oanh từng nghe người ta nói canh tạp dê có mùi khó chịu, vị lại nồng. Nhưng mùi canh Yến An nấu lại thơm lừng, không hề có chút mùi tanh nào.
Chỉ là món gì gọi là "tạp dê xào tươi"... nàng chưa từng nghe qua.
Ánh mắt nàng dời từ nồi canh sang Yến An, thấy cô đang dịu dàng tiếp củi thêm lửa, rắc muối vào nồi, môi khẽ mím lại rồi hỏi: "Bao giờ thì ăn được?"
"Đói rồi à? Sắp rồi, ngươi chờ chút, ta múc cho ngươi trước một bát canh để ấm bụng." Nghe nàng hỏi, Yến An liền nhanh tay hơn, thêm gia vị rồi múc cho Ôn Oanh một bát đầy.
"Này, nếm thử tay nghề của ta đi!" Cằm Yến An hơi nhướn lên, tràn đầy tự tin nói.
Ôn Oanh nhìn bát canh trước mặt, lại nhìn vẻ đắc ý của Yến An, mím môi bật cười, không từ chối mà đón lấy.
Nàng cầm muỗng khuấy nhẹ, có thể thấy rõ các loại nội tạng bên trong.
Xưa nay, nội tạng là thứ không mấy ai muốn ăn. Dù muốn có chút thịt để cải thiện bữa ăn, người ta cũng ít chọn đến thứ này vì khó xử lý, mùi nồng, khó nuốt.
Thế nhưng... tay nghề Yến An quả thật không thể xem thường.
Ôn Oanh thổi nguội rồi húp một muỗng canh. Vị đậm đà thơm béo tràn ngập trong miệng, chỉ một ngụm đã khiến dạ dày nàng trỗi dậy mãnh liệt. Lại gắp thử miếng nội tạng, vẫn còn chút vị đặc trưng của dê, nhưng không hôi, mà ngược lại, rõ ràng thơm ngon, vượt xa ấn tượng nàng từng có.
Đôi mắt nàng ánh lên rực rỡ, "Ngon quá!"
Nội tạng hóa ra cũng có thể được làm ra món ngon đến vậy, hương vị vượt xa bất kỳ loại thịt nào nàng từng ăn.
Nghe nàng khen ngợi chân thành, ánh mắt Yến An càng thêm đắc ý, "Không thấy là ai nấu à!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!