Chương 26: Săn dê rừng

Yến An cùng Ôn Oanh bị dân làng vây quanh. Lời hỏi ban đầu của một người kia khơi dậy tò mò của mọi người, ai nấy đều đưa ánh mắt rực sáng nhìn về phía Yến An, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Ôn Oanh bên cạnh cô.

Có người hiếu kỳ, có người hóng chuyện, cũng chẳng thiếu kẻ tỏ vẻ hả hê, muốn xem Yến An rốt cuộc sẽ đáp thế nào, chỉ e Ôn Oanh phen này cũng chẳng còn mặt mũi.

"Chư vị nghe lời đồn từ đâu vậy? Trước khi thành thân với Ôn Oanh, ta nào có người trong lòng." Yến An khẽ nhếch môi, giọng nói nhàn nhạt.

"Sao có thể là lời đồn được? Năm ấy cha mẹ ngươi vì việc ấy mà lo lắng không ít, cả làng ai chẳng biết. Hơn nữa, ngươi không nhớ chuyện xưa, sao biết được trước khi thành thân không có ai?" Có người không cam lòng buông tha.

Lần này, nụ cười xã giao trên mặt Yến An cũng không giữ nổi nữa. Nét mặt sa sầm, cô kéo lấy tay Ôn Oanh, lạnh giọng nói: "Ta tuy không nhớ rõ chuyện trước kia, nhưng biết rõ Ôn Oanh là thê tử của ta. Mấy lời các ngươi nói lúc này là muốn gì? Ly gián chúng ta? Vậy thì có ích lợi gì cho các ngươi?"

"Tránh ra, bọn ta còn có việc, không rảnh tán gẫu với các ngươi."

Nói rồi liền nắm tay Ôn Oanh đi xuyên qua đám người, gương mặt lạnh lùng lạ thường.

Những người kia bị Yến An thẳng thừng phản bác như vậy, lại thấy sắc mặt cô rõ ràng rất không vui, trong thoáng chốc mọi người như nhìn thấy Yến An ngày xưa, không dễ gần chút nào, lập tức đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng đành ngượng ngùng tản ra làm việc của mình.

Yến An kéo tay Ôn Oanh đi một đoạn xa vẫn còn bực bội, mấy người đó bình thường nói chuyện thì có vẻ nhiệt tình dễ gần, sao thỉnh thoảng lại hay buông lời chọc người ta rơi hố như vậy? Không thấy bận gì, thế mà lại rảnh đến độ đi gây chuyện thị phi!

Từ lúc có người hỏi Yến An có phải thích vị đại tiểu thư kia không, Ôn Oanh vẫn không nói câu nào, chỉ lặng lẽ đứng cạnh Yến An, lúc cô kéo tay muốn rời đi thì cũng ngoan ngoãn đi theo.

Nàng cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm lấy cổ tay mình, từ sau khi Yến An làm nông một thời gian, lại lên núi xuống núi chạy tới chạy lui, tay Yến An đã đen hơn trước một chút, nhưng so với làn da Ôn Oanh thì vẫn trắng hơn nhiều.

Bàn tay đó đang vòng quanh cổ tay nàng, lực đạo vô thức siết chặt, dường như có thể từ đó cảm nhận được cảm xúc trong lòng Yến An, biết cô đang mang theo đôi chút tức giận.

Ôn Oanh đột nhiên kéo nhẹ tay Yến An, ngăn cô bước đi nhanh, bình tĩnh nói: "Sai rồi, đi bên phải."

Yến An bị nàng kéo mới hoàn hồn lại, lúc này mới phát hiện mình vẫn đang nắm chặt tay Ôn Oanh chưa buông, vội thả tay ra nói: "Ồ, được, ngươi dẫn đường đi."

Sau đó theo Ôn Oanh rẽ sang con đường bên phải, miệng vẫn còn lầm bầm tức giận: "Mấy người đó thật đúng là lo chuyện bao đồng, chuyện người khác cũng xen vào được! Còn hỏi ra cái loại câu đó, rốt cuộc đầu óc nghĩ gì vậy?"

Bàn tay vốn đang bị nắm bỗng chốc trống trải, hơi lạnh thấm vào da thịt, gió đưa đi hơi ấm còn sót lại. Ôn Oanh khẽ thu tay, cố nhét một nửa bàn tay vào trong tay áo, đối với lời oán trách của Yến An cũng chẳng hồi đáp.

Yến An cũng chẳng cần nàng lên tiếng, cứ thế mà lải nhải, mãi cho đến khi đem nỗi giận trong lòng trút ra hết mới thấy nhẹ nhõm hơn đôi phần. Khi đến trước cửa nhà trưởng thôn, cô đã điều chỉnh lại tâm tình, trên mặt khôi phục vẻ ôn hòa.

Ôn Oanh gõ cửa, người ra mở là nương tử trưởng thôn. Ôn Oanh hành lễ với bà rồi nói: "Ngô thẩm, bọn ta đến tìm trưởng thôn, muốn trả tiền."

Vừa nói rõ mục đích đến, ánh mắt của Ngô thẩm nhìn họ lập tức trở nên thân thiện, vội vã mời họ vào nhà, gọi to một tiếng "ông nó ơi", rồi thấy trưởng thôn từ trong nhà đi ra, vừa thấy hai người họ liền hơi ngạc nhiên.

Ôn Oanh kéo Yến An hành lễ với ông, rồi ngồi xuống, chẳng vòng vo, lấy ra hai lượng bạc vụn đặt lên bàn đẩy tới trước mặt ông: "Trưởng thôn, nhà chúng ta giờ vẫn còn khó khăn, chưa thể trả hết một lượt, mong trưởng thôn thông cảm."

Trưởng thôn nhìn hai lượng bạc trên bàn, vuốt râu, đưa mắt nhìn Yến An: "Nghe nói hôm qua có tiểu thư nhà phú hộ thưởng bạc cho ngươi, chắc là bạc này từ đó mà ra?"

Dân quê như bọn họ đa phần dùng tiền đồng, chỉ nhà phú hộ mới thường dùng bạc.

"Ừm, đúng vậy." Yến An gật đầu, hiện tại cô thật sự không muốn nghe thêm chuyện gì về vị đại tiểu thư kia nữa, trong lòng nghẹn khuất vô cùng, nhất là sau khi bị người ta hỏi với ý đồ chẳng tốt lành gì.

Trưởng thôn cười thu bạc lại: "Cũng xem như ngươi may mắn, ngoài ngươi ra còn ai gặp chuyện ấy đâu."

Nghe ông nói, Yến An chỉ hơi nhếch môi, cũng không nói gì thêm.

Sau đó trưởng thôn hỏi thăm tình hình cô gần đây, thấy cô vẫn chưa có dấu hiệu nhớ lại, liền thở dài lắc đầu. Nhìn Yến An rồi lại nhìn Ôn Oanh, dù chẳng nói gì, nhưng ai nấy đều hiểu ông chẳng mấy lạc quan với hai người họ.

Nếu như Yến An vẫn còn ký ức như xưa thì thôi, giờ cô mất trí, không thể tiếp tục khoa cử, muốn xoay mình thật chẳng dễ dàng.

Yến An cũng hiểu ông đang nghĩ gì. Trả tiền xong, cô chẳng muốn ở lại lâu, uống hết chén trà rồi kéo Ôn Oanh đứng dậy cáo từ.

Trưởng thôn cũng không giữ lại, tiễn hai người ra cửa rồi quay sang nhìn Ngô thẩm, lắc đầu thở dài nói: "Tình cảnh của bọn họ như vậy, không biết đến bao giờ mới ngóc đầu lên được."

Tuy hiện giờ bọn họ còn chịu khó đến tận nhà để trả tiền, nhưng làm sao có thể ngày nào cũng có người mang tiền đến cho Yến An được? Chỉ e mười tám lượng còn lại cũng không biết bao giờ mới trả nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!