Toàn bộ gian bếp yên ắng như tờ. Yến An nhìn vẻ mặt ôn hòa của Ôn Oanh, bỗng nhiên trong lòng lại nghẹn lại như mắc xương.
Trước kia rốt cuộc đã sống cuộc đời thế nào, mà chỉ cần cùng người khác chung sống đơn giản như thế, lại có thể xem đó là "nhà"?
Ít nhất trong lòng Yến An, cô chưa bao giờ gọi nơi thuê chung với người khác là nhà. Trong cô, "nhà" là một khái niệm rất rõ ràng.
Phải có tình yêu, và phải khiến người ta cảm thấy yên lòng, mới xứng gọi là nhà.
Thế nhưng lúc này, đối diện với ánh mắt chan chứa ý cười mềm mại và chút mong chờ của Ôn Oanh, Yến An lại không đành lòng nói cho nàng biết định nghĩa chân chính của "nhà", cũng không nỡ phá vỡ sự nhận thức ấy của nàng.
"Ừ, ngươi có nhà rồi. Sau này nhà này sẽ ngày càng tốt lên." Yến An hít sâu một hơi, kiên định nói. Đợi khi nhà này thật sự tốt lên, Ôn Oanh có thể bay cao bay xa hơn, đến lúc ấy nếu nàng vẫn nguyện ý để mình là người thân của nàng, thì mình tất nhiên cũng sẽ không từ chối.
Nghe Yến An nói vậy, lớp ngơ ngác mờ mịt trên gương mặt Ôn Oanh dần dần tan biến, nàng nở một nụ cười nhè nhẹ nhưng rạng rỡ với Yến An.
Lần đầu tiên, nàng cười một cách chân thành đến thế.
Yến An nhìn nàng như vậy, mím nhẹ môi, thậm chí thấy có chút chói mắt, không dám tiếp tục nhìn, vội nghiêng đầu qua một bên, ngực nhoi nhói, khó chịu vô cùng.
Làm gì chứ, sao lại dễ thỏa mãn như vậy? Nữ tử quá dễ dàng thỏa mãn sẽ rất dễ bị người ta lừa gạt, biết không hả!
Yến An thầm oán trách trong lòng, nhưng nghĩ lại thì Ôn Oanh là nữ chính, dọc đường tuy gặp không ít trắc trở, nhưng cảnh giác cũng rất cao, chưa từng thật sự tin tưởng ai, càng không bị ai lừa gạt.
Ừm...
Nghĩ tới đây, Yến An lại hơi nghi hoặc liếc nhìn Ôn Oanh. Bắt đầu nghi ngờ không biết hành vi này của nàng có phải đang diễn trò với mình không? Trong nguyên tác cũng chưa từng thấy nàng buông lỏng cảnh giác với ai mà? Dù là vị Cửu hoàng nữ có tình ý với nàng, cũng chưa chắc có thể khiến Ôn Oanh lộ ra dáng vẻ như lúc này.
Nghĩ mãi không thông, Yến An dứt khoát không nghĩ nữa. Dù sao phần lớn cái nhà này vẫn phải dựa vào Ôn Oanh chống đỡ, nàng có lý do gì phải tỏ ra yếu thế trước mình?
"Ngươi đem bánh ra ngoài đi, cháo sắp xong rồi." Ôn Oanh nói.
Nghĩ đến chuyện bữa tối không thể chỉ ăn mỗi bánh rán, Ôn Oanh còn nấu thêm một nồi cháo rau dại để bớt ngấy.
"Ừ, được." Yến An đem bánh mang ra ngoài, sau đó lại quay vào lấy bát đũa, cùng Ôn Oanh ra sân.
Nếu có thêm vài người cùng sống, cái sân này có lẽ sẽ hơi chật chội. Nhưng chỉ có hai người họ ở, thì cả sân lại rộng rãi vô cùng. Mấy luống rau gieo từ trước đã nảy mầm thành cây con, phát triển nhanh thì chừng nửa tháng nữa là có thể thu hoạch, đến lúc đó trong nhà cũng sẽ có rau tươi ăn.
Gió chiều lành lạnh khẽ thổi qua, Yến An ngồi trong sân, vừa húp cháo rau nóng hổi, vừa nghĩ thời tiết dạo này ngày một lạnh, số lượng rau dại có thể hái được cũng giảm đi nhiều. May mà tình hình trong nhà đã khá hơn trước không ít, nếu không dựa vào chút rau dại ấy, hai người họ còn chưa qua được mùa đông đã đói chết mất.
"Ngày mai ta định thả mấy con gà kia ra ngoài để chúng tự đi mổ thức ăn." Ôn Oanh nghe tiếng kêu chiêm chiếp của đám gà con trong chuồng, trong lòng bỗng thấy yên ổn hơn hẳn.
Sau khi không còn sống kiểu cầm hơi nữa, nàng cần trong nhà có những thứ có thể nhìn thấy, sờ thấy, để khiến nàng cảm thấy an lòng hơn, tránh rơi vào cảnh khó khăn khốn khổ như trước.
Mà đám gà con này chính là chỗ dựa lớn nhất cho nàng lúc này. Đợi khi chúng lớn, nhiều gà như vậy đẻ trứng chắc chắn hai người cũng ăn không hết, đến lúc ấy đem bán lấy tiền cũng có thể tăng thêm thu nhập cho gia đình.
"Ừ, đến lúc đó chúng ta để ý một chút, đừng để con chó nào tha mất." Yến An gật đầu, đám gà này vẫn nên thỉnh thoảng được thả ra ngoài sân cho tự bắt sâu ăn, như vậy vừa có dinh dưỡng lại vừa được vận động, sau này làm gà thả vườn ăn ngon lắm đó!
Nghe cô nói vậy, Ôn Oanh cảm thấy Yến An chắc chắn là còn để bụng con chó đen không biết là nhà ai nuôi. Lần trước khi thả đám gà con ra ngoài, suýt nữa thì bị con chó đen đó tha mất một con, cũng may Yến An khi ấy đứng gần đó ném ngay một hòn đá đuổi nó đi.
Nghĩ tới đây nàng khẽ bật cười, nhưng dù đã đuổi được chó đi, Yến An vẫn cảm thấy tủi thân, thấy mình rơi vào cảnh sa cơ thất thế đến mức ngay cả chó cũng muốn bắt nạt, vốn dĩ trong nhà đã nghèo rồi, nếu còn bị tha mất một con gà con nữa thì chẳng khác gì họa vô đơn chí.
"Ngươi cười cái gì vậy?" Nghe tiếng nàng cười, Yến An hơi khó hiểu quay sang nhìn.
Ôn Oanh không nói, chỉ mỉm cười lắc đầu nhìn Yến An.
Yến An thấy vậy thì có chút cạn lời, thu ánh mắt lại, cảm thấy có đôi lúc Ôn Oanh thật kỳ lạ, tự dưng chẳng vì lý do gì lại bật cười.
Ừm...
Nhưng so với dáng vẻ lúc mới gặp thì bây giờ nhìn Ôn Oanh thuận mắt hơn nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!