Chương 24: "Số tiền đầu tiên kiếm được"

Trên con phố người qua kẻ lại, Yến An ngồi bên quán trà ven đường. Thiếu nữ xinh đẹp rực rỡ, trên người mang theo chút kiêu kỳ, châu ngọc lấp lánh, xiêm y lụa là thướt tha. So với Yến An mặc áo vải thô, hai người dường như thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau, khiến người đi đường không khỏi liếc mắt nhìn sang.

Yến An hơi ngẩn nhìn thiếu nữ trước mắt, nhưng vẫn thành thật nói: "Ta nên biết cô nương sao?"

Thiếu nữ hiển nhiên bị câu ấy chọc giận không nhẹ, vỗ mạnh lên vai Yến An, vành mắt đỏ hoe: "Ngươi đừng đùa kiểu đó, chẳng buồn cười chút nào!"

"Ta..." Nhưng Yến An còn chưa kịp giải thích, thiếu nữ ấy đã cúi xuống nhìn thẳng vào mặt cô, cắt lời:

"Nghe nói ngươi cưới nữ nhân về làm thê tử rồi?"

Câu "ta không đùa" của Yến An lập tức nghẹn lại trong cổ, cô gật đầu.

"Tại sao?" Thấy cô gật đầu, vẻ mặt thiếu nữ lại hiện lên chút gấp gáp.

"Hả? Cái gì tại sao?" Yến An trong lúc nhất thời không hiểu rõ ý của đối phương.

Là hỏi tại sao mình lại cưới nữ nhân? Hay là hỏi tại sao lại thành thân?

"Tự nhiên là hỏi tại sao ngươi lại cưới người đó làm thê tử!" Thiếu nữ rõ ràng bị thái độ của Yến An phát cáu, hất đổ chén trà trong tay cô, tức giận mắng.

Choang! Một tiếng giòn tan vang lên, chén trà vỡ tan, nước trà văng tung tóe.

Người ở quán trà xung quanh không khỏi đưa mắt nhìn về phía này. Nhìn dáng vẻ thiếu nữ mặc gấm vóc quý giá, có người đoán là tiểu thư nhà ai, tuy quay đầu đi không nhìn nữa, nhưng tai ai nấy đều dựng cả lên.

Yến An nhanh mắt tránh được, không bị trà làm ướt áo, cúi đầu nhìn vũng nước dưới đất, nghiêm mặt nói: "Cô nương phải bồi thường!"

Cô còn chưa kịp uống miếng nào!

"Ta bồi thường?" Thiếu nữ như nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời, không thể tin nổi nhìn Yến An, rồi thấy vẻ mặt cô không giống đang đùa, lửa giận lại bốc lên.

"Được! Ta bồi thì bồi! Nhưng ta không muốn thấy ngươi nữa!" Dứt lời liền tháo túi tiền bên hông ném mạnh vào người Yến An, sau đó bước chân nặng nề quay người rời đi.

Tuy bước chân nặng nề, nhưng lại không hề nhanh, rõ ràng là kiểu chờ người đuổi theo dỗ dành. Nhìn bộ dạng kia, Yến An không khỏi hoài nghi, chiêu này nàng ta dùng chắc chẳng ít.

Nhưng Yến An đến cả nàng ta là ai còn không biết, dỗ cái gì mà dỗ?

Cô nhanh tay chụp lấy túi tiền, tuy chưa kịp kiểm đếm nhưng cũng cảm nhận được sức nặng của nó, liền vội vàng gọi với theo: "Này, ngươi đưa nhiều quá rồi."

Thiếu nữ phía trước chẳng những không chờ người dỗ dành, lại còn nghe thấy Yến An gọi mình là "này", mắt liền càng đỏ hơn, tức giận quay đầu hét lớn: "Cho nhiều thì xem như bản tiểu thư thưởng cho ngươi!"

Lần này có vẻ là giận thật rồi, chân không chậm lấy một bước mà đi thẳng, nha hoàn theo sau nàng vội vã đuổi theo, không quên ngoái lại trừng mắt với Yến An, ánh nhìn đầy trách móc như thể cô không biết điều.

Yến An mờ mịt, chỉ thấy tình cảnh trước mắt thật khó mà nói nên lời. Nhìn ánh mắt của những người xung quanh vẫn còn đang dán lại, nàng bèn nhanh chóng nhét túi tiền vào trong áo, ngẩng đầu thì đã chẳng thấy bóng dáng chủ tớ hai người kia đâu nữa.

Yến An: "..."

Nghĩ đến thái độ bất thường của thiếu nữ ấy, cô vuốt nhẹ dây buộc tóc rũ xuống, trong lòng thầm suy nghĩ, rốt cuộc thì thiếu nữ đó có quan hệ gì với nguyên chủ? Sao lại cảm thấy có gì đó mập mờ... Nhất là khi nàng ta còn hỏi vì sao lại cưới thê tử.

Ừm... Chẳng lẽ nguyên chủ thích vị tiểu thư kia?

Yến An nghĩ đến đó, không khỏi cảm thán tình tiết này đúng là có chút cẩu huyết, rõ ràng đã có người trong lòng, vậy mà lại cưới Ôn Oanh.

Đang nghĩ, cô liếc mắt đã thấy Ôn Oanh đứng không xa, ánh mắt sáng lên, định bước lại thì lại bị chủ quán trà kéo lại, bắt đền cái chén vừa vỡ.

Yến An: "..."

Ôn Oanh bước tới, bồi thường cái chén rồi lại mua thêm một chén trà đưa cho Yến An.

Yến An nhận lấy chén trà, trong ngực vẫn còn ôm một túi tiền không rõ lai lịch, tâm trạng có chút phức tạp, vội vã uống cạn rồi hỏi: "Ngươi về từ khi nào vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!