Chương 23: "Tình địch" xuất hiện

Ôn Oanh đang nhào bột, nhưng việc làm mì sau đó lại bị Yến An giành lấy.

Sau bữa tối ngày hôm qua, Ôn Oanh đã hoàn toàn yên tâm về việc để Yến An tự vào bếp. Riêng bữa cơm tối hôm qua thôi, nàng đã cảm thấy món ăn Yến An nấu còn ngon hơn cả mình nấu.

Đối với việc Yến An sau khi mất trí nhớ đột nhiên ngộ ra thiên phú nấu nướng, Ôn Oanh cũng không suy nghĩ nhiều. Chỉ cần Yến An muốn tự mình làm thì nàng sẽ đứng bên cạnh nhóm lửa, phụ giúp và chuẩn bị sẵn mọi thứ cô cần.

Sau khi thả mì vào nồi, mùi thơm lan tỏa trong không khí khiến bụng Yến An bắt đầu biểu tình, cơn thèm ăn nổi lên không dứt. Cô đã có thể tưởng tượng được sợi mì kia sẽ dai ngon trơn mượt đến mức nào!

Khi Yến An vớt mì trong nồi ra đầy hai bát, Ôn Oanh bỗng nhiên đón lấy thao tác của cô, rót thêm một chút dầu vào nồi rồi đập một quả trứng vào, rán thành một quả trứng ốp la xém cạnh thơm lừng.

Yến An ngây người nhìn động tác của nàng, kế đó lại thấy Ôn Oanh đặt quả trứng ấy vào bát của mình.

Nhìn quả trứng ốp nằm ngay ngắn trong bát, tuy ăn mì kèm trứng là chuyện rất hợp lý, nhưng thấy Ôn Oanh chỉ rán một quả, Yến An lại không khỏi thấy chua xót trong lòng.

Chỉ là một quả trứng thôi mà, ở thế giới cũ của cô, dù là nhà bình thường thì cũng muốn ăn lúc nào là ăn được, vậy mà đến nơi này lại trở thành thứ quý giá thế này.

Cô cầm đũa, không nói một lời, chia quả trứng làm hai rồi đặt vào bát của Ôn Oanh, vốn đã to hơn bát của mình một chút. Xét theo khẩu phần của Ôn Oanh, Yến An đã múc cho nàng đầy một bát mì, kiên quyết muốn nàng ăn nhiều một chút để nuôi cho cơ thể có thêm da thêm thịt.

"Yến An, ta đã có nhiều mì lắm rồi, không cần cái này nữa." Ôn Oanh nhìn động tác của cô, mím môi, trong mắt hiện rõ vẻ không nỡ.

"Lắm lời, tự bưng ra ngoài ăn đi, ta không giúp nữa đâu." Nói xong Yến An đã bưng bát mì của mình đi ra ngoài, cô đã không nhịn nổi muốn ăn thử một miếng rồi.

Ôn Oanh nhìn bóng lưng rời đi của cô, lại cúi đầu nhìn nửa quả trứng ốp la đang yên lặng nằm trong bát của mình, bỗng cảm thấy sống mũi cay xè, mắt cũng trở nên nhòe ướt.

Trứng gà, thứ này khi còn ở nhà nàng cũng rất ít khi được ăn. Phụ mẫu đều để dành trứng cho hai đệ đệ, nuôi bọn họ trắng trẻo khỏe mạnh, nhưng lại không thấy bọn họ nỡ để hai đệ đệ ấy làm lấy một chút việc, trái lại phần lớn đều đè hết lên vai nàng.

Yến An vừa ăn một miếng, liền thỏa mãn đến nỗi híp cả mắt. Quả nhiên đúng như cô tưởng tượng, sợi mì dai ngon, thơm mùi lúa mì, còn ngon hơn mì hiện đại rất nhiều, quả thực là hơn hẳn cái gọi là cơm gạo lứt ngàn vạn lần!

Lúc này Ôn Oanh bưng mì ngồi xuống đối diện cô, Yến An ngẩng đầu nhìn nàng, ngẩn ra vài giây rồi nhìn vào mắt nàng hỏi: "Ngươi sao vậy? Trông như vừa khóc ấy?"

Vành mắt đỏ hoe, rõ ràng là dấu vết từng rơi lệ.

"Không có gì, lúc nãy dập lửa bị khói hun vào mắt một chút thôi." Giọng Ôn Oanh hơi khàn khàn.

Nghe nàng nói vậy, Yến An lập tức hiểu rõ chắc chắn không phải như nàng nói. Nhưng làm người trưởng thành rồi, ai cũng có bí mật của riêng mình, nàng không muốn nói thì Yến An cũng biết điều không truy hỏi thêm, chỉ thúc giục nàng mau ăn mì kẻo nguội sẽ không ngon.

"Ừm, mì ngươi làm ngon lắm."

"Ngon thì ăn nhiều vào, sau này ta lại làm món khác cho ngươi." Giờ điều kiện còn hạn chế, chỉ có thể nấu mì nước thanh đạm mà thôi.

"Được." Ôn Oanh khẽ đáp.

Hai người ăn xong bữa sáng, Yến An rửa bát, Ôn Oanh thì mang y phục thay hôm qua ra giặt, sau đó lại vác dao định lên núi đốn củi.

"Không biết Dịch tiên sinh tới, ngươi ở nhà chờ đi, ta đốn một gánh củi xong sẽ về ngay." Ôn Oanh nói, thật ra là không muốn để Yến An theo mình lên núi.

"Ngươi chẳng phải nói là đợi sau khi dạy xong mới đến sao? Còn sớm lắm, ta đi với ngươi." Yến An không để nàng nói thêm, liền đeo gùi, cầm lấy dao chặt củi.

Ôn Oanh nhìn hành động của cô mà nghẹn họng, nhất là khi thấy dáng vẻ cương quyết của cô, chỉ đành hơi cau mày lo lắng đi theo phía sau.

Sao lại có người cứ thích giành việc cực vào người thế này chứ.

Lần này nhờ có kinh nghiệm, Yến An đã quen hơn với đường núi, trước giờ trưa cô và Ôn Oanh đã gánh được hai bó củi nhỏ về. Không lâu sau đó, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ.

Yến An và Ôn Oanh nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Ôn Oanh ra mở cửa, Yến An đi bên cạnh nàng.

Yến An nhìn thấy người đứng ngoài cửa là một nửa tử mặc áo dài màu xám nhạt, ăn mặc đúng kiểu thư sinh, khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, dung mạo ôn hòa nhã nhặn, cử chỉ mang theo vài phần khiêm tốn lễ độ.

"Ôn cô nương, Yến tú tài, đã làm phiền rồi." Dịch Thư Hoa cúi mình hành lễ với hai người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!