Chương 22: Đúng là thú tính!

Bởi vì hôm nay Yến An không ra ngoài, cũng không làm việc nặng gì, nên cô không gội đầu, chỉ thoải mái tắm rửa một trận. Đợi Ôn Oanh vào lấy thùng tắm ra ngoài xong, lúc nàng quay lại thì liền bị Yến An kéo lên giường.

Khoảnh khắc bị Yến An nắm lấy cổ tay, Ôn Oanh sững người, đến khi bị kéo đến bên giường rồi đè xuống, nàng càng cảm thấy tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, ngơ ngác nhìn Yến An mà không hề có ý định từ chối.

Ngay lúc nàng đang nghĩ, chẳng lẽ... hôm nay thật sự đến rồi sao? Thì liền nghe thấy Yến An nói:

"Còn ngẩn ra đó làm gì, mau lật người lại, ta giúp ngươi xoa bóp."

Hôm qua Ôn Oanh đã xoa bóp cho cô xong, cô liền ngủ mê mệt luôn, còn chưa kịp trả ơn cho Ôn Oanh. Hôm nay đúng dịp làm cho nàng, cô mới không muốn thiếu nợ người khác đâu.

Ôn Oanh: "......"

Dưới ánh mắt thúc giục của Yến An, nàng từ từ lật người nằm sấp xuống giường, quay lưng về phía Yến An. Khi nhận ra mình đã hiểu lầm, và không phải chuyện "kia" sắp xảy ra, tai Ôn Oanh đỏ bừng lên, cả người lúng túng đến mức chỉ muốn chui xuống đất, vùi mặt vào cánh tay, không muốn gặp ai nữa.

Nghĩ đến trái tim vừa rồi đập loạn xạ, Ôn Oanh vừa xấu hổ vừa cắn môi, thầm may mắn vì mình lúc ấy không lỡ miệng nói ra gì, Yến An cũng không hay biết mình đang nghĩ gì. Nếu không, thật sự không còn mặt mũi nào nhìn cô nữa.

Yến An bắt đầu xoa bóp cho Ôn Oanh. Trước đây vì mẹ cô lao động vất vả nên thường đau mỏi vai gáy, Yến An từng đi tìm lão trung y học xoa bóp để giúp mẹ đỡ đau. Khi ấy mẹ cô mừng rỡ như bắt được vàng, suốt ngày khoe rằng mình có một đứa con ngoan nhất trần đời.

Không chỉ học giỏi mà còn có năng khiếu nghệ thuật, nâng tầm gen nhà quê lên hẳn mấy bậc. Giờ lại còn hiếu thảo như thế, đúng là trúng số di truyền, ai quen biết bà đều nghe kể không dưới mười lần rằng bà có đứa con gái tài giỏi.

Yến An theo những gì lão trung y dạy, ấn nắn từng huyệt đạo cho Ôn Oanh. Khi ấn vào một số điểm, Ôn Oanh đau đến mức r*n r* khẽ khàng.

"Lực vừa không? Nếu không chịu được thì nói với ta." Yến An hỏi một cách rất nghiêm túc, sợ nàng đau mà không chịu mở miệng.

Dù đau chứng tỏ chỗ đó bị tắc nghẽn, nhưng nếu Ôn Oanh không chịu được thì Yến An sẽ nhẹ tay lại, xoa nhiều lần cũng có hiệu quả, chẳng cần phải dồn lực ngay một lần.

"Được, ta chịu được." Giọng Ôn Oanh nghèn nghẹn vang lên.

Nàng vùi mặt trong cánh tay, cắn môi chịu đựng, không cho bản thân phát ra tiếng. Lúc này trong đầu không còn chút suy nghĩ gì khác, càng chẳng còn tâm trí để xấu hổ.

Có lẽ do hôm nay Yến An không làm gì nhiều nên còn sức lực, lần này tay cô có lực hơn hôm trước, lại ấn đúng huyệt, khiến Ôn Oanh vừa thấy dễ chịu, vừa cảm thấy thân thể nhẹ nhõm hơn hẳn.

Thấy nàng chịu được, Yến An tiếp tục ấn với lực vừa phải, tự hào nói: "Kỹ thuật của ta cũng không tệ nhỉ?"

Kỹ năng này của cô từng được lão trung y khen đấy nhé!

Ừm... Yến An bỗng nghĩ, hay là sau này mình mở một tiệm xoa bóp thì sao nhỉ?

Nghĩ ngợi một lúc, Yến An lại lắc đầu từ bỏ. Xoa bóp cho nữ thì được, chứ nam thì thôi miễn. Mà nếu chỉ phục vụ nữ thì phải mở tiệm chuyên biệt, ở cái nơi nhỏ thế này thì không khả thi, khách chẳng có bao nhiêu.

Nghe giọng cô có vẻ đắc ý, trong đầu Ôn Oanh như hiện lên hình ảnh một con mèo tam thể nhỏ đang vênh đuôi bước đi kiêu ngạo, dáng vẻ mềm mại đáng yêu đến tận đáy lòng.

"Ừ, kỹ thuật rất tốt." Ôn Oanh nghiêng đầu sang một bên, lần này nói rõ ràng hơn nhiều.

Yến An hơi nhướn mày, mặt mày rạng rỡ vui vẻ.

Cô giúp Ôn Oanh xoa bóp kỹ lưỡng từ đầu đến chân, để nàng thư giãn hoàn toàn. Đến khi Yến An ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện không biết từ lúc nào Ôn Oanh đã ngủ mất, nét mặt giãn ra bình thản, rõ ràng là đang ngủ rất ngon.

Thấy nàng như vậy, động tác của Yến An cũng nhẹ hẳn đi, kéo chăn đắp lên cho nàng rồi cẩn thận nằm xuống bên cạnh, khẽ kéo chăn về phía mình, nhìn căn phòng đã chìm vào bóng tối, trong lòng cảm thấy thư thái.

Giấc ngủ sinh hoạt hiện đại chẳng sửa nổi, đến thế giới này chưa được bao lâu mà đã ngủ đúng giờ khỏe mạnh hơn hẳn.Sáng sớm hôm sau, tiếng gà gáy vang lên đúng giờ.

Mắt Yến An còn chưa mở, tay cô đã theo bản năng vươn qua bên cạnh. Vốn tưởng lại chẳng chạm được gì, ai ngờ lại chạm vào một thân thể mềm mại ấm áp.

Yến An lập tức tỉnh táo, mở to mắt quay đầu nhìn sang, liền thấy Ôn Oanh đang quay mặt về phía mình, ngủ rất say, hoàn toàn không bị đánh thức.

Yến An lấy lại tinh thần, chợt nhớ tay mình vẫn chưa rút về. Mặt cô đỏ bừng, vội rụt tay lại, đến ánh mắt cũng không dám nhìn Ôn Oanh.

Nếu cô không cảm nhận sai...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!