Yến An khó nhọc nhai nuốt từng miếng cơm gạo lứt trong miệng, cúi đầu nhìn chén cơm gạo lứt ngả vàng trong tay, chỉ hận không thể khóc thành tiếng.
Trước kia, đối với chuyện ăn cơm, Yến An vốn rất kén chọn. Nếu cơm không ngon, cô thà nhịn đói cũng không chịu ăn. Chỉ cần ăn phải cơm không vừa ý, cả bữa cơm hôm đó tâm trạng cô đều sẽ bị ảnh hưởng.
Cô chẳng ngờ được, sau khi đến thế giới này, gạo lứt nơi đây lại khó ăn đến mức này!
Một loại thì thô ráp, như thể còn chưa nấu chín hẳn; một loại lại ướt nhão, ăn vào liền muốn nôn. Quả thực là ác mộng của thế giới cơm gạo!
Nhưng cô không dám nói ra, đây là gạo mà Ôn Oanh đã cực khổ kiếm tiền về mua, mình chẳng giúp được gì, chỉ biết mở miệng ăn cơm thì lấy tư cách gì mà chê bai.
Ôn Oanh nhìn thấy cô đỏ mắt mà vẫn im lặng ăn cơm, chỉ cảm thấy tim như bị bóp chặt, nghẹn ngào không yên.
Có lẽ cô thật sự không quen ăn gạo lứt.
"Ăn nhiều rau một chút, cơm thì ăn ít lại cũng được." Giọng Ôn Oanh hơi khàn, nhẹ nhàng nói.
"Ừm." Yến An đáp nhỏ, gắp thêm chút rau xanh bỏ vào bát, có dầu có muối, mùi vị đã ngon hơn trước kia nhiều rồi. Mình còn kén chọn thì đúng là không biết điều.
Nhưng mà gạo lứt thật sự rất rát cổ họng đó!
Yến An ủ rũ, chỉ cần nghĩ tới sau này ngày nào cũng phải ăn loại cơm này, cô liền cảm thấy tương lai thật mịt mù xám xịt.
Thế mà lúc trước còn háo hức mong chờ cơm trắng cơ đấy...
Cuối cùng Yến An cũng chỉ ăn được nửa bát cơm gạo lứt, thực sự nuốt không nổi nữa. Nếu phải chọn, cô thà uống cháo, ít ra không có cảm giác như cơm chưa chín.
Cuối cùng, phần nửa bát cơm còn lại, Yến An ngẩn người nhìn Ôn Oanh đem qua đổ vào bát của nàng.
"Ta... ta ăn rồi mà..." Yến An lí nhí nói, ánh mắt còn né tránh.
Trong lòng cô, ăn đồ người khác ăn thừa, vừa có chút khó chấp nhận, lại vừa mang theo cảm giác mập mờ kỳ quái.
Hiện giờ đâu phải lúc sắp chết đói, hành động như vậy thật khiến người khác cảm thấy khó xử.
"Ừ, ta vẫn chưa no." Ôn Oanh dịu dàng đáp, hiện tại hoàn cảnh trong nhà vẫn còn khó khăn, nàng không thể để đồ ăn bị lãng phí được.
"Ồ, ồ......"
Trong nồi đúng là đã hết cơm rồi, Ôn Oanh nấu rất chuẩn, chỉ vừa đủ hai bát. Trước đó nàng đã ăn hết một bát gạo lứt mà vẫn chưa thấy no, trước kia nàng chỉ ăn chút rau dại, không biết đã đói bao lâu rồi...
Yến An nhìn Ôn Oánh cúi đầu yên lặng ăn cơm, trong mắt bất chợt dâng lên một tia xót xa. Chẳng lẽ suốt thời gian qua, Ôn Oanh chưa từng được ăn no sao?
Cô không dám nghĩ sâu thêm, vội đứng dậy nói: "Ta vào bếp xem lửa cái đã."
Trong bếp còn đang đun nước để lát nữa hai người tắm rửa.
"Ừm." Ôn Oanh khẽ đáp, ánh mắt lại trống rỗng, không tập trung.
Nàng đang nghĩ sau này phải làm sao để kiếm được nhiều tiền hơn, để mua cho Yến An chút gạo trắng về ăn, chẳng lẽ cứ để cô như vậy, ăn nửa bát là không ăn nổi nữa? Hoặc là... nghĩ cách làm sao nấu gạo lứt cho ngon hơn một chút.
Ôn Oanh trong lòng ôm theo bao suy nghĩ, vẻ mặt cũng lộ rõ tâm sự. Ăn xong cơm, nàng mang những lá rau già mà Yến An nhặt lúc rửa rau ném vào chuồng cho gà ăn, rồi lại đi tìm ít cỏ khô trải thêm trong chuồng cho chúng làm ổ, tránh đêm lạnh mà bị cảm.
Yến An thì đem bát đi rửa, ngẩng đầu thấy Ôn Oanh vẫn còn bận bịu trong chuồng gà, bèn gọi với sang: "Nước đun xong rồi, đừng bận nữa, đi tắm trước đi."
Người này vác củi đi một quãng xa như vậy, lại còn đi bộ về, mà giờ vẫn còn tinh lực làm việc như thế, đúng là hết nói nổi.
"Ừm, chờ chút, sắp xong rồi." Nhân lúc trời còn sáng, Ôn Oanh tay vẫn không dừng, ngoài trải xong cỏ khô, nàng còn tìm thêm mấy tấm ván gỗ ghép lại làm thành một căn nhà nhỏ đơn sơ. Tuy còn chưa chắc chắn, nhưng tạm thời dùng được mấy ngày, chờ mai rảnh sẽ gia cố lại là được.
Đợi nàng từ chuồng gà đi ra, vừa ngẩng đầu đã thấy Yến An khoanh tay, đứng một bên nhìn nàng với vẻ mặt "cạn lời".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!