Ôn Oanh sắp xếp lại những thứ mang về, rồi lấy ra hai văn tiền trong túi đưa cho Yến An.
"Đây là số tiền còn dư hôm nay, cũng là toàn bộ số tiền chúng ta còn lại trong nhà."
Nói đến câu cuối, trong giọng Ôn Oanh thoáng ẩn chứa chút ý cười.
Nếu là trước đây, nàng tuyệt đối không thể dùng giọng điệu nhẹ nhàng vui vẻ như vậy để nói về chuyện này. Dù sao thì hai văn tiền có thể làm được gì chứ? Ngồi một chuyến xe bò, mua một xâu kẹo hồ lô, hay là uống hai bát trà là hết, thực sự khó mang lại cảm giác an toàn.
Yến An nhìn hai văn tiền nằm yên trong lòng bàn tay nàng, lại cắn thêm một miếng kẹo hồ lô, nói: "Nhưng ta nghe giá ngươi báo lúc nãy, số tiền đó đâu đủ để mua nhiều thứ như vậy."
"Ừm, sáng nay ta lên núi chặt hai bó củi, tiện thể gánh vào thành bán luôn, vì ta gánh nhiều hơn người khác nên bán được giá ba mươi mốt đồng." Cũng nhờ có thêm tiền bán hai bó củi đó nên nàng mới tiện tay mua thêm mấy con gà con về.
Yến An nhìn dáng vẻ gầy gò của Ôn Oanh, người này ăn cũng chẳng hơn gì mình, vậy mà cơ thể lại vẫn giữ được mấy khối cơ bắp, sao lại khỏe đến thế?
"Cái này bao nhiêu?" Yến An giơ xâu kẹo hồ lô trong tay lên hỏi.
"Hai văn." Ôn Oanh mím môi đáp nhỏ, tay buông xuống bên người khẽ xoắn vạt áo, ánh mắt hơi tối đi.
Giờ nàng có thể mua cho Yến An ăn cũng chỉ là món đồ trẻ con giá có hai văn thế này thôi.
"Vậy sao ngươi không mua luôn hai xâu, mỗi người một xâu cho công bằng?" Yến An nhìn xâu kẹo trong tay, cảm thấy chỉ mình mình có thì bất công quá.
"Ngươi đi bộ về à?" Yến An lại hỏi.
Ôn Oanh rút tay về, khi nắm lại thành nắm đấm có thể cảm nhận rõ ràng hai văn tiền trong lòng bàn tay đâm vào hơi nhức, nàng khẽ gật đầu.
Yến An: "..."
Cô nhìn Ôn Oanh, rồi lại nhìn mấy thứ nàng mang về, nói: "Ngươi đối xử với bản thân tốt một chút."
Không mua đồ ăn cũng không đi xe, giữ khư khư hai văn tiền về cũng chẳng thể sinh ra thêm đồng nào.
Thấy Yến An không có ý định nhận tiền, Ôn Oanh cũng cẩn thận cất kỹ lại. Nghe cô nói vậy thì chỉ nhếch môi cười nhạt: "Ta thấy mình cũng đối xử với bản thân không tệ."
Xạo quá rồi.
Yến An âm thầm trợn mắt trong lòng, nếu mà như vậy mà cũng gọi là tốt với bản thân thì trên đời này chẳng còn ai gọi là khổ cả.
Nghĩ vậy, cô nhanh tay đưa xâu kẹo hồ lô đến sát môi Ôn Oanh, vội nói: "Một mình ta ăn không hết, ngươi ăn cùng ta đi, không thì lát nữa ta lại ăn không nổi cơm tối."
Ôn Oanh ngây người nhìn cô, khẽ nhắm mắt rồi ngoan ngoãn cắn lấy một viên, dịu giọng nói: "Là ta không nghĩ đến chuyện đó."
Nàng lẽ ra nên đi nhanh hơn một chút, về sớm hơn một chút, như vậy thì cho dù Yến An có ăn một xâu kẹo hồ lô, đến bữa tối vẫn còn bụng để ăn cơm.
Yến An nhìn qua dầu và muối của thế giới này, chỉ có chút ít như vậy, muối thì còn đỡ, ước chừng có thể dùng được nửa tháng, nhưng dầu thì có lẽ cùng lắm chỉ đủ ăn mười ngày. Sao lại ít mà còn đắt đến thế?
Thấy Yến An chăm chú nhìn hai món đó, Ôn Oanh dường như đoán ra được cô đang nghĩ gì, bèn giải thích: "Muối này là quan muối, nếu muốn rẻ hơn thì chỉ có thể mua muối lậu."
Thế nhưng quan phủ đánh mạnh vào muối lậu, đâu phải thứ gì muốn mua là mua được?
"Còn dầu thì giờ chúng ta tạm thời ăn tạm vậy đã, sau này nếu gặp được mỡ heo thì có thể mua về tự mình luyện lấy dầu, lúc đó sẽ tiết kiệm được khá nhiều."
Thế nhưng lời vừa dứt, sắc mặt Ôn Oanh liền khựng lại, khẽ mím môi, nhíu mày, trông có vẻ hơi do dự.
"Sao vậy?" Yến An thấy nàng đột nhiên ngừng lại thì không khỏi nghi hoặc nhìn sang.
Ôn Oanh nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp, trầm mặc một lát rồi cuối cùng vẫn nói: "Chúng ta vẫn nên mua dầu đậu hoặc dầu cải thì hơn."
"Hả? Vì sao chứ!" Yến An trợn to mắt, rõ ràng mua mỡ heo về luyện dầu sẽ rẻ hơn, cớ gì còn phải mua loại dầu đắt như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!