Yến An uống liền hai bát cháo mới cảm thấy dạ dày dễ chịu hơn nhiều, khi Ôn Oanh hỏi có muốn ăn thêm không thì lắc đầu, ánh mắt dừng lại nơi bụng của Ôn Oanh: "Ngươi chắc là vẫn chưa ăn đúng không? Ngươi cũng ăn chút đi."
Dù sắc mặt Ôn Oanh không lộ rõ, nhưng nhìn dáng người gầy gò kia, Yến An đoán chắc dạ dày của nàng ta chưa từng được no đủ.
Từ sau khi hai vị trưởng bối nhà họ Yến qua đời, lại còn phải tốn tiền tổ chức tang lễ, tình hình trong nhà ngày càng sa sút, hoàn toàn không có thu nhập gì đáng kể, có chút đồ ăn cũng phải để nguyên chủ ăn trước. Chờ nguyên chủ ăn xong thì gần như chẳng còn dư lại gì nữa.
Nghĩ tới đây, Yến An chỉ cảm thấy nguyên chủ thật sự đáng chết, tưởng mình là tiểu thư con nhà quyền quý, cơm dâng tận miệng, áo mặc tận tay chắc? Vậy mà lại hoàn toàn không coi Ôn Oanh ra gì.
Nghe lời cô nói, Ôn Oanh ngẩn người nhìn cháo trắng còn lại một nửa trong vò sành. Nếu là trước đây, Yến An chịu để lại cho nàng nửa bát cháo thì đã là tốt lắm rồi, mà phần lớn thời gian thì chỉ còn lại lớp cháo loãng dưới đáy.
Ăn chút gì đó lót dạ xong, cơn đói trong bụng dịu lại, cơ thể Yến An cũng bắt đầu uể oải, che miệng khẽ ngáp, đôi mắt như muốn rưng lệ, tự mình dịch người nằm xuống, nhỏ giọng nói:
"Người vẫn còn mệt, ta ngủ một lát đã."
Ôn Oanh đưa tay đắp chăn lại cho cô, ánh mắt nhìn gương mặt nhanh chóng chìm vào giấc ngủ kia thoáng lay động.
Yến An vốn có diện mạo rất đẹp, có thể nói là mười dặm tám thôn cũng không có ai xinh đẹp bằng cô, thế nhưng người như vậy, mỗi khi đối mặt với nàng đều mang vẻ mặt lạnh lùng, phần lớn thời gian đều là coi như không thấy nàng, rất hiếm khi chủ động nói chuyện.
Ôn Oanh hiểu rất rõ, ngay từ đầu Yến An đã không đồng ý việc nàng được cưới vào cửa, không rõ hai vị trưởng bối kia đã dùng cách gì khiến cô chấp thuận, nhưng tóm lại là Ôn Oanh đã vào được nhà họ Yến.
Nàng cũng hiểu rõ vì sao họ lại muốn nàng gả vào, cho nên khi còn sống cùng ở nhà họ Yến, nàng vẫn luôn cố gắng hết sức chăm sóc Yến An, dù cho đối phương luôn cho rằng nàng không xứng, ánh mắt nhìn nàng cứ như nhìn thứ dơ bẩn.
Ngay khoảnh khắc tay nàng sắp chạm vào má Yến An thì khựng lại, Ôn Oanh nhanh chóng thu tay về, không biết tình trạng như bây giờ còn có thể duy trì được bao lâu, rõ ràng ký ức của cô còn chưa khôi phục, vậy mà nàng đã bắt đầu thấy nhớ dáng vẻ hiện tại của Yến An rồi.
Xua tan những suy nghĩ trong đầu, Ôn Oanh lại trở về dáng vẻ tê liệt như mọi khi, bưng vò sành trên bàn ra ngoài.
Nàng không hề ăn phần cháo còn lại bên trong, gạo trắng là thứ quý giá, nàng cũng chỉ dám mượn được của Lý thẩm từng đó mà thôi, chỉ đủ cho Yến An ăn.
Trời giờ đã vào lạnh, cháo trắng để qua đêm cũng không sợ hỏng, sáng mai đun nóng lại là vừa đủ cho Yến An ăn sáng.
Ôn Oanh nấu ít rau dại hái từ núi về, không có chút dầu mỡ, thậm chí đến cả hương vị cũng nhạt nhẽo, nhưng nàng vẫn bình thản ăn hết bữa tối của mình. Dọn dẹp qua một chút rồi vào phòng xem tình hình của Yến An, thấy sắc mặt cô đã bắt đầu hồng hào trở lại, lại khẽ kéo lại góc chăn, lặng lẽ lui ra ngoài. (Editor: cảm giác Ôn Oanh ôn nhu hiền thê quãi)
Yến An giấc này ngủ cực kỳ thoải mái, đến khi tỉnh lại vào ngày hôm sau toàn thân đều tràn đầy cảm giác lười biếng, cô vươn vai một cái, cảm giác khó chịu trên người ngày hôm qua đã biến mất hoàn toàn, Yến An cảm thấy như thể mình vừa sống lại.
Thật ra trừ cảm giác khó chịu khi mới tỉnh lại hôm qua, Yến An cũng chẳng có chút cảm nhận nào cho thấy mình đã chết một lần.
Dù sao thì lúc bị đâm bay đi, có lẽ não bộ đã biết mình sống không nổi nữa, điên cuồng tiết ra adrenaline, nên Yến An cũng chẳng cảm thấy quá đau đớn.
Vén chăn xuống giường, Yến An sờ tóc mình một cái, lập tức thấy có chút ghét bỏ.
Tuy cơ thể không có cảm giác gì rõ rệt, nhưng chắc cũng đã nằm mấy ngày rồi, cô thấy tóc mình hơi khó chịu, rất muốn tắm cho đã một trận.
Đúng lúc cô đang định lục tìm quần áo mặc thì cửa gỗ lại lần nữa bị đẩy ra, Ôn Oanh bước vào, nhìn thấy Yến An đã xuống giường, sắc mặt trông khá tốt thì ngẩn người một chút, sau đó hỏi: "Ngươi đang tìm gì sao?"
Nhìn thấy Ôn Oanh, Yến An như thấy được cọng rơm cứu mạng, "Có nước không? Ta muốn tắm. Còn nữa, ta không tìm thấy áo ngoài đâu."
Vừa nãy cô đã lục một vòng cuối giường rồi mà không thấy đâu, chẳng phải trong mấy cuốn tiểu thuyết thường có sẵn một bộ quần áo gấp gọn ở cuối giường để người tỉnh lại thay hay sao?
"Nước thì đợi chút, lát nữa ta mang vào. Còn y phục thì để sau ta lấy cho ngươi." Nghe cô nói muốn tắm, Ôn Oanh cũng không ngạc nhiên, Yến An xưa nay vốn ưa sạch sẽ, nàng đã đoán được việc đầu tiên sau khi Yến An tỉnh dậy hẳn là muốn tắm, vì vậy từ sớm đã đun sẵn nước nóng.
Nghe giọng nói bình thản của nàng, Yến An bỗng thấy có chút khó xử, chỉ khe khẽ đáp: "Ừ."
Không lâu sau, Ôn Oanh bưng một thùng tắm gỗ vào, rồi lại đi ra ngoài mang vào hai thùng nước nóng lớn, thêm ít nước lạnh để điều chỉnh nhiệt độ, sau khi xác định nước đã vừa đủ ấm mới nói với Yến An: "Nhiệt độ vừa rồi." Nói xong lại đi mở tủ, lấy y phục sạch cho Yến An, đặt bên cạnh giúp cô.
Thế nhưng Yến An đã bị loạt hành động của Ôn Oanh làm cho kinh ngạc đến ngẩn người, cô biết sau khi hai vị trưởng bối nhà họ Yến qua đời thì vẫn là Ôn Oanh chăm sóc nguyên chủ, nhưng cô không ngờ Ôn Oanh lại chăm đến mức này!
Yến An không nói gì, Ôn Oanh sau khi làm xong hết mọi việc cũng không nấn ná, ra khỏi phòng rồi còn tiện tay đóng cửa lại, để Yến An tiện tắm rửa.
Trong phòng chỉ còn lại mình Yến An, cô bỗng thở phào thật dài, may quá may quá, vẫn chưa đến mức Ôn Oanh phải tắm giúp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!