Chương 19: Ta đâu có không vui

Bánh hấp nguội rồi nên trở nên hơi khô, lần thứ hai được ăn món khô khan như vậy kể từ khi tới thế giới này, Yến An lại không còn cảm giác xúc động hay thỏa mãn như trước nữa. Đặc biệt là khi cô ngồi xổm trước cổng viện, trông chẳng khác nào một con chó con đáng thương bị đuổi ra khỏi nhà.

Cảnh tượng mà nhà Lý thẩm nhìn thấy khi đi làm đồng về chính là như thế.

"Yến nha đầu, ngươi ngồi ở cửa làm gì thế?"

Ban đầu, Lý thẩm còn không tin vào mắt mình, nhưng khi đến gần nhìn kỹ xác nhận đúng là Yến An, bà thoáng im lặng một chút, cảm thấy Yến An sau khi tỉnh dậy không chỉ đối xử tốt hơn với Ôn Oanh, mà ngay cả tính cách cũng thay đổi hẳn.

Yến An ngẩng đầu nhìn Lý thẩm, sau lưng bà còn có một nữ nhân và hai nam nhân, chắc là con dâu và chồng cùng con trai bà.

"Lý thẩm, ta đang chờ Ôn Oanh." Yến An buồn bã nói.

Không để lại lời nhắn gì cả, cả ngày hôm nay cô cứ thấp thỏm không yên.

"Ái chà, đợi thì cũng không cần ngồi thế này trước cổng chứ, người không biết lại tưởng hai ngươi cãi nhau. Ôn nha đầu sáng nay còn gánh hai bó củi vào thành bán đấy, đường đi xa như vậy, đi một chuyến cũng phải mất kha khá thời gian. Nhưng chắc cũng sắp về rồi, ngươi ráng đợi thêm chút nữa." Lý thẩm cười nói, không ngờ Yến An lại bám Ôn Oanh đến thế.

Yến An ngẩn người, Ôn Oanh đi vào thành một mình sao? Còn gánh hai bó củi đi bán?

Dù trong lòng cô từng đoán vậy, nhưng khi được xác nhận thì lập tức cảm thấy yên tâm hẳn.

Tâm trạng lập tức tan mây, gương mặt Yến An rạng rỡ hẳn lên, mỉm cười với Lý thẩm và mọi người: "Vâng, ta biết rồi, ta đợi thêm một lúc nữa."

Thấy cô như vậy, Lý thẩm cũng không nói gì thêm, dắt theo người nhà vừa cười vừa lắc đầu quay về.

Yến An cũng mặc kệ họ nghĩ gì, đứng dậy nhìn xuống phía con dốc, muốn xem thử Ôn Oanh đã đi tới đâu rồi.

Đúng là, nếu đã muốn vào thành thì sao không dẫn mình theo chứ? Cô vốn dĩ còn rất mong chờ chuyện đi thành hôm nay cơ mà!

Cô lại đợi thêm một lúc lâu, cuối cùng cũng thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt, sau khi xuyên đến đây, thị lực của nguyên chủ rất tốt, Yến An dĩ nhiên cũng nhìn rõ và nhận ra được người đó.

Cô hừ lạnh một tiếng, quay người đi vào sân đóng cổng lại, nghĩ ngợi rồi bước vào thư phòng, lấy một quyển sách ra làm bộ làm tịch đọc lấy lệ, thử xem có thể hiểu được chút gì từ đó không.

Ví dụ như thơ phú ca vịnh gì đó giống đời trước của mình, cô có thể dựa vào ý mà cưỡng ép ghi nhớ chữ viết nơi này cũng được.

Không lâu sau, tai Yến An nhạy bén nghe thấy tiếng cổng lớn bị mở ra, vẻ mặt cô càng thêm nghiêm túc, thong thả lật sách trong tay.

Sau khi trở về không thấy Yến An trong phòng, Ôn Oanh liền đi tìm.

Quả nhiên khi mở cửa thư phòng ra thì thấy Yến An đang ngồi bên trong lật sách. Ôn Oanh liếc nhìn quyển sách cô đang xem, nhưng cũng không nhận ra là sách gì.

"Đói chưa? Trong bếp có để lại bánh cho ngươi, ngươi có ăn không?" Ôn Oanh hỏi.

"Ăn rồi." Yến An lạnh nhạt đáp.

Nghe thấy giọng điệu của cô, Ôn Oanh theo phản xạ nhíu mày lại, lại nhìn dáng vẻ bình thản ung dung của Yến An lúc này khi đang ngồi lật sách, trong lòng đột nhiên hụt một nhịp, một ý nghĩ như sóng dữ cuộn trào bất ngờ ập tới khiến đầu ngón tay nàng khẽ run lên một chút.

Cổ họng nghẹn lại, mãi mới tìm lại được giọng nói của mình, tay Ôn Oanh đang vịn vào khung cửa siết chặt lấy mép cửa, khớp ngón tay đã trắng bệch.

"Vậy ngươi có muốn ăn gì không? Chút nữa ta đi nấu cho ngươi?" Ôn Oanh thử dò hỏi.

Nghe nàng ấy chỉ nói vậy, chẳng hề nhắc gì đến chuyện sáng nay để mình lại một mình mà chẳng nói lời nào, Yến An bắt đầu thấy bực.

"Có gì để ăn à, chẳng phải cũng chỉ là rau dại thôi sao." Yến An cố gắng giữ cho giọng điệu của mình thật bình thường.

Dù hơi tức giận, nhưng nếu để lộ ra rồi bị phát hiện, lại giống như mình rất để tâm đến nàng ấy vậy.

Hừ, cô đâu có để tâm! Cô chỉ giận chuyện Ôn Oanh chẳng buồn báo trước một câu đã làm tan biến kỳ vọng được vào thành của cô thôi!

Ôn Oanh cố giữ cho nhịp thở đều đặn, nói: "Hôm nay ta vào thành, mua được ít gạo với bột mì về, tối nay có thể ăn cơm hoặc mì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!