Trong lúc Ôn Oanh vẫn chưa quay lại, Yến An lại tiếp tục đi nhặt củi. Dù sao lát nữa về cũng phải cố mà vác một ít về, nếu cái gì cũng không làm được thì đến chính cô cũng khinh thường bản thân mình mất.
Có lẽ vì lo lắng để Yến An một mình trong núi, Ôn Oanh quay lại rất nhanh, chưa đến bao lâu đã trở về. Vừa về tới liền thấy Yến An lại nhặt thêm được khá nhiều củi, đang tự mình buộc lại. Chỉ là rõ ràng sức cô vẫn còn kém, buộc đi buộc lại vẫn không chặt.
Ôn Oanh vội tiến lên giúp, chỉnh lại vị trí của bó củi, còn dùng đầu gối đè lên để củi xếp sát vào nhau hơn, động tác nhanh nhẹn, rất nhanh đã buộc chặt xong.
Yến An: "......"
Cô quay đầu đi buộc đống củi còn lại mà mình nhặt được.
Ôn Oanh nhìn dáng vẻ không cam lòng kia của cô, khóe môi hơi cong lên, lại xoay người nhanh nhẹn trèo lên cây chặt thêm mấy nhánh củi, rồi ghép với hai bó nhỏ mà Yến An nhặt trước đó, cộng lại vừa khéo thành hai bó lớn. Lúc này, Yến An cũng cuối cùng đã buộc xong bó củi của mình.
Cô nhìn bó củi do mình buộc, cằm hơi hếch lên, vô cùng kiêu hãnh.
Cô rất tự hào, cô đã nói rồi mà, mình không thể kém được!
Ôn Oanh chỉ đứng bên lặng lẽ nhìn, thấy cô tự đắc như thể vừa thắng một trận chiến, cũng không lên tiếng giục giã gì.
"Xong rồi, chúng ta về thôi!" Yến An nói.
Hai bó củi lần này nhỏ hơn một chút so với hai bó trước. Cô đeo giỏ đầy lá khô sau lưng, rồi lại vác hai bó củi lên.
Tuy vai vẫn còn đau, nhưng ít ra lần này vẫn trong mức chịu đựng được.
"Ừm." Ôn Oanh gật đầu đáp, lần này đi sau Yến An, luôn để ý đến tình trạng của cô.
May là trên đường không gặp chuyện gì, hai người bình an về đến nhà. Khi về đến nơi, bên ngoài mặt trời đã chuyển sang sắc vàng, treo xiên xiên bên trời như âm thầm nhắc nhở thời gian.
Đặt bó củi xuống, Yến An duỗi người ra, vô thức xoa vai mình, nét mặt có phần nhăn nhó.
Cái thân thể này yếu quá, chỉ vác chút củi thôi mà cũng đau như vậy rồi.
Nghĩ đến đó, cô lại liếc nhìn Ôn Oanh đang bận rộn chuẩn bị bữa tối. Ôn Oanh không những nhỏ tuổi hơn cô, mà còn nhỏ hơn cả nguyên chủ, thế mà đôi vai gầy ấy lại có thể gánh được hai bó củi cao to hơn người mà mặt mày chẳng hề thay đổi.
Nghĩ đến cảnh Ôn Oanh phải vác hai bó củi to như vậy đi đường núi xa xôi vào tận trong thành để bán lấy tiền, Yến An đảo quanh nhà tìm thử xem có xe kéo không.
Hai lão trong nhà họ Yến này lúc trước quả thật là chỉ cần có chút giá trị gì là đem bán sạch sành sanh!
Hai người đó chẳng lẽ chưa từng nghĩ xem sau này hai đứa trẻ này sẽ sống thế nào sao!
Khéo vải cũng khó may khi không có chỉ, người dù giỏi giang thế nào cũng không thể biến ra được tiền!
Nếu mời thợ mộc làm một chiếc xe kéo thì không biết sẽ tốn bao nhiêu tiền, nếu thật sự quá đắt thì chi bằng tự họ mua vài món dụng cụ về tự làm, vừa hay có thể lên núi đốn gỗ, cũng tiết kiệm được khoản chi phí đó.
Ừm...
Yến An suy nghĩ, có lẽ còn có thể tự chế ra vài thứ gì đó mới lạ đối với thời đại này, chẳng hạn như xe đạp?
Chỉ là bánh xe bằng gỗ thì không biết trên con đường đất gập ghềnh này sẽ khó đi đến mức nào.
Đến lúc đó tính tiếp, chế được rồi hãy nói.
Yến An tự an ủi mình như vậy, sau đó lại đi vào bếp nhìn nồi canh rau đang nấu. Ăn mấy ngày thứ này rồi, cô cảm thấy bản thân sắp kiệt sức đến nơi, thực sự là không có chút dầu mỡ nào, mà cũng chẳng đủ no.
Nghĩ đến việc ngày mai sẽ có gạo ăn rồi, Yến An suýt nữa không muốn ăn món này nữa, nhưng khổ nỗi bụng đói cồn cào, không muốn ăn cũng phải ăn thôi.
"Được rồi, ra ngoài ngồi một lát đi." Thấy cô đứng trong bếp trông ngóng, động tác của Ôn Oanh lại nhanh thêm chút nữa.
"Ồ." Yến An ngoan ngoãn quay người rời đi, trải qua một thời gian như lên men vậy, cô cảm thấy chân mình còn đau hơn lúc đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!