Chương 16: Vào núi chặt củi

Ôn Oanh sửa xong y phục, Yến An cũng đã nhổ hết cỏ dại, thậm chí còn cuốc được một phần đất nữa.

Yến An gần như bắt đầu nghi ngờ việc bản thân bị xuyên đến thế giới này là do ông trời đang trừng phạt nhà cô vì đã quên mất gốc gác, trở thành phú hộ mới nổi, chẳng còn là nông dân cần cù chịu khó nữa rồi. Nhất là đến đời của cô, thậm chí chưa từng bước xuống ruộng lần nào.

Ôn Oanh đem y phục vừa sửa xong ngâm vào nước, chờ sau này giặt sạch phơi khô là có thể mặc được.

Yến An rất hài lòng, nhưng vẫn cảm thấy y phục hơi ít. Giờ thời tiết còn dễ chịu, nhưng đến lúc trời trở lạnh, y phục phơi không nhanh khô thì sẽ không có đủ đồ để thay giặt.

Yến An cũng xách theo một con dao chặt củi, cùng Ôn Oanh ra ngoài. Trên đường đi lên núi sau, họ phải đi ngang qua nhà Lý thẩm, vừa hay thấy bà đang cho gà ăn trong sân. Hai người chào hỏi một tiếng, Lý thẩm thấy họ thì rất vui vẻ.

"Các ngươi định cùng nhau vào núi à?" Lý thẩm nhìn thấy họ cầm dao chặt củi, đeo giỏ tre liền hỏi.

"Ừm, vào núi chặt ít củi." Khi Ôn Oanh nói chuyện với Lý thẩm, giọng điệu rất dịu dàng, so với lúc đối diện với Yến An gần như là hai người khác nhau.

Yến An nhìn nàng như vậy, tuy rằng hiểu vì sao nàng lại như thế, nhưng trong lòng vẫn có chút nghèn nghẹn.

"Vậy thì các ngươi cẩn thận một chút, nhớ về sớm đấy biết không?" Nghe nàng nói vậy, Lý thẩm không khỏi căn dặn. Tuy giờ khu vực xung quanh núi đã bị dân làng đi lại nhiều, dã thú cũng ít xuất hiện, nhưng vẫn nên cẩn thận thì hơn.

"Vâng." Ôn Oanh ngoan ngoãn đáp lời.

"Còn ngươi nữa, chắc là lần đầu tiên vào núi, đường núi khó đi lắm, phải chú ý một chút biết chưa?" Lý thẩm cũng không quên dặn dò Yến An.

"Vâng vâng, ta biết rồi." Yến An vội vàng gật đầu.

Lý thẩm thấy cô như vậy thì bật cười, dặn họ đi sớm về sớm, tiễn mắt nhìn theo hai người rời đi.

Nhìn bóng lưng hai người sánh vai cùng nhau khuất dần, nụ cười trên mặt Lý thẩm càng sâu hơn.

"Nhìn xem, thật xứng đôi."

Thế nhưng người đã đi xa, cũng chẳng còn ai nghe được câu nói đó của bà.

Yến An đi theo Ôn Oanh suốt dọc đường, càng đi càng xa làng, cây cối xung quanh cũng dần rậm rạp hơn, đường dưới chân bắt đầu dốc nghiêng. Ngẩng đầu nhìn, trước mắt là ngọn đồi thoai thoải, tiếp đó là dãy núi cao trùng điệp kéo dài đến tận chân trời không thấy điểm dừng.

Nếu thả Yến An vào trong đó, có khi chết ở trong núi cũng chưa chắc tìm được đường ra.

Yến An: "......" Tự dưng có cảm giác như bị bắt cóc rồi bị vứt vào núi sâu vậy.

Yến An hít sâu một hơi, ép mình gạt bỏ cái suy nghĩ kỳ quặc này. Nếu cô thật sự bị bắt cóc đến vùng núi như vậy, nhất định sẽ thiêu rụi cả làng lẫn núi, cùng lắm cá chết lưới rách!

"Cẩn thận bước chân dưới chân." Ôn Oanh nhắc nhở Yến An.

"Ừ, ta biết rồi." Đoạn đường hiện tại vẫn còn khá bằng phẳng, Yến An cũng không thấy khó đi.

Thấy cô như vậy, Ôn Oanh tuy không quá yên tâm nhưng cũng không nói gì thêm. Dù sao Yến An lần đầu vào núi, vốn không định đi sâu, nhưng khu vực ngoài rìa đã bị dân làng chặt gần hết, nếu họ tiếp tục khai thác sẽ thành chặt phá quá mức, không tốt cho việc phát triển cây rừng về sau. Vì vậy vẫn phải đi sâu thêm một chút mới được.

Ban đầu còn cảm thấy đường đi không có gì khó, càng đi sâu Yến An càng thấy dốc, hơn nữa mặt đất cũng bắt đầu gập ghềnh. Đang đi thì cô không cẩn thận trượt chân, nếu không nhờ Ôn Oanh phản ứng nhanh đỡ lấy, có lẽ đã ngã một cú rồi.

Yến An: "......"

Muốn sống tốt thật không dễ dàng, cô biết chứ, cô biết rất rõ luôn ấy.

"Không sao chứ?" Ôn Oanh đỡ lấy cánh tay Yến An, ánh mắt nhìn xuống chân vừa bị trượt của cô.

Yến An cảm nhận một chút, có hơi trẹo nhẹ, nhưng không quá đau, liền lắc đầu nói: "Không sao đâu, mình đi tiếp đi."

Cô không muốn trở thành gánh nặng.

Thấy cô như vậy, Ôn Oanh nhìn cô thêm vài lần, sau đó vẫn tiếp tục dẫn cô đi về phía trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!