"Đừng nói mấy hôm nữa, ngày mai hỏi luôn đi!"
Yến An nhìn ra được nàng đang muốn trì hoãn, cau mày nhấn mạnh.
"Ngày mai ta phải vào huyện thành." Ôn Oanh nói.
Yến An: "......"
Cô rất muốn nói là ngày mai để Dịch Thư Hoa tới sớm chọn sách, sau đó có bạc trong tay thì hai người có thể một lần mua đủ đồ cần thiết, khỏi phải chạy tới chạy lui thêm lần nữa.
Nhưng nghĩ lại, tuy các nàng nghĩ vậy, Dịch Thư Hoa chưa chắc đồng ý, cuối cùng đành nuốt lời lại, nói: "Vậy đợi ngươi từ huyện thành trở về rồi hẵng nói chuyện với nàng ấy."
"Ừm." Ôn Oanh đáp lời bằng giọng bình thản.
Yến An lúc này mới nở nụ cười thật sự, cảm thấy bữa cơm đang vẫy gọi cô rồi ~Ăn sáng xong, hai người lại ra đồng. Vì số lúa còn lại chưa thu hoạch cũng không nhiều, một buổi sáng là gặt xong, tuốt xong, rồi mang đến nhà Triệu Nhị thẩm. Triệu Nhị thẩm nhìn thấy các nàng cũng cười rất sảng khoái, lập tức trả cho các nàng một trăm ba mươi lăm văn.
Về đến nhà, Yến An cầm lấy một trăm ba mươi lăm văn bạc mà lòng xúc động khôn nguôi.
Không dễ dàng gì! Hai người làm ròng rã hai ngày rưỡi mới được có một trăm ba mươi lăm văn, cô bây giờ nhìn thấy số tiền này chỉ hận không thể coi nó như tổ tiên mà thờ cúng!
Nhưng mà đương nhiên là không thể, nếu thờ nó, thì cô với Ôn Oanh cũng thành bài vị bị người ta thờ luôn rồi.
Ôn Oanh nhìn bộ dạng mê tiền của cô, khóe môi không tự chủ cong lên. Nàng xoay người vào phòng, lúc ra lại, trên bàn trước mặt Yến An đã có thêm bốn văn tiền.
Yến An nhìn mấy đồng bạc Ôn Oanh đặt lên bàn, rồi ngẩng đầu nhìn nàng.
"Đây là tiền ta bán củi ở thành kiếm được." Ôn Oanh nói.
"Bán củi?" Yến An ngạc nhiên.
"Ừm." Ôn Oanh ngồi xuống đối diện cô, chậm rãi giải thích: "Trong thành không giống trong thôn, nếu người ta muốn có củi thì phải mua. Ta chặt củi trên núi rồi gánh vào thành bán, một bó nhỏ có thể bán được hai mươi lăm văn."
Yến An: "......"
Cô quay đầu nhìn hai bó củi mà Ôn Oanh gánh về sáng nay, mặt đầy vẻ hoài nghi nhân sinh: "Cỡ như hai bó to thế kia, hai mươi lăm văn?"
Tốt nhất giá cả thế giới này phải xứng đáng với thu nhập đó, không thì Yến An muốn phát nổ mất.
Ôn Oanh lắc đầu, nét mặt dịu đi đôi chút: "Nhỏ hơn chút."
Nàng vốn định tích trữ củi cho mùa đông nên mới bó lại thật lớn thật nhiều.
"Ồ ồ." Nghe không phải kích cỡ như vậy, Yến An mới cảm thấy yên tâm một chút, nếu không thì sức lao động ở đây đúng là rẻ mạt quá rồi!
Dù sao thì bây giờ Yến An cũng đứng trên lập trường của dân lao động, cô cảm thấy thật sự vô cùng rẻ mạt!
"Cho nên lát nữa chúng ta còn phải lên núi chặt thêm ít củi về nữa, đợi khi trong nhà trữ đủ củi rồi, nếu còn sức thì lại chặt thêm mang vào thành bán." Dù là lúc nào đi nữa, củi mang vào thành đều không sợ ế.
Yến An: "... Được."
Cô dài giọng thở ra một hơi, nhìn về phía thư phòng, có chút đau đớn r*n r*: "Giá mà ta nhận ra mấy cái chữ ấy thì tốt biết bao!"
Giá mà nguyên chủ để lại một ít ký ức về mảng này thì tốt rồi? Hoặc giả cô có một cái "kim thủ chỉ" gì đó, nhìn chữ nào cũng hiểu được thì hay biết mấy?
Ôn Oanh nhìn vẻ mặt cô, trong lòng không nhịn được mà muốn bật cười.
Yến An điều chỉnh lại cảm xúc, vừa quay đầu nhìn Ôn Oanh thì bất ngờ phát hiện một chuyện hiếm có.
"Ngươi cười rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!